- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Trong Quả Táo * Vào Năm Nhuận

Trong Quả Táo


Em ghé thăm tôi bên trong quả táo.
Chúng ta cùng nghe tiếng lưỡi dao
gọt vòng quanh, vòng quanh mình, thật cẩn trọng
để lớp vỏ không rách toạc.

Em nói với tôi. Tôi tin vào giọng nói em
vì nó chứa những tảng khổ đau khắc nghiệt
như mật nguyên chất
chứa những tảng sáp từ tổ ong.
Những ngón tay tôi chạm môi em:
đó cũng là một cử chỉ tiên tri.
Và môi em đỏ, như cánh đồng cháy đen.
Tất cả đều thật.

Em ghé thăm tôi bên trong quả táo
và em sẽ ở lại với tôi bên trong quả táo
cho đến khi lưỡi dao xong việc.

Vào Năm Nhuận

Vào năm nhuận ngày ta chết càng cận kề
ngày ta sinh,
hay càng xa hơn?
Những trái nho đang nhức nhối,
nước sền sệt, nặng trĩu, như một thứ tinh trùng ngòn ngọt.

Và ta như người đàn ông giữa ban ngày bước
qua bao nơi chốn mình mơ thấy đêm qua.
Mùi hương bất ngờ ngợi lại
điều những năm tháng dài lặng ngắt
đã làm cho ta lãng quên. Chùm hoa keo
giữa những trận mưa đầu mùa, và những dụn cát
chôn vùi dưới dãy nhà biết bao năm trước.

Giờ điều duy nhất ta biết làm
là trở thành thẫm sẫm trong chiều. Ta hài lòng với những gì ta có. Và ta chỉ muốn khai tên và địa chỉ, có thể cả tên cha,
như tù binh chiến tranh
kẻ, mà theo Hiệp Định
Geneve,
không cần phải nói thêm một chữ nào.

 

Inside the Apple

You visit me inside the apple.
Together we can hear the knife
paring around and around us, carefully
so the peel won’t tear.

You speak to me. I trust your voice
because it has lumps of hard pain in it
the way real honey
has lumps of wax from the honeycomb.
I touch your lips with my fingers:
that too is a prophetic gesture.
And your lips are red, the way a burnt field is black.
It’s all true.

You visit me inside the apple
and you’ll stay with me inside the apple
until the knife finishes its work.

In A Leap Year

In a leap year the date of your death gets closer
to the date of your birth,
or is it farther away?
The grapes are aching,
their juice thick and heavy, a kind of sweet semen.

And I’m like a man who in the daytime passes
the places he’s dreamed about at night.
An unexpected scent brings back
what long years of silence
have made me forget. Acacia blossoms
in the first rains, and sand dunes
buried years ago under the houses.

Now all I know how to do
is to grow dark in the evening. I’m happy
with what I’ve got. And all I wish to say is
my name and address, and perhaps my father’s name,
like a prisoner of war
who, according to the Geneva Convention,
is not required to say a single word more.

English translation by Chana Bloch
From THE SELECTED POETRY OF YEHUDA AMICHAI, University of California Press, 1996

bài đã đăng của Yehuda Amichai