- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

khuya cuối

 

HHieu-KhuyaCuoi

 

 

nhìn những tháng ngày từng co cụm quanh mình lắm cô độc
lắm hoang đàng cau có quạu đeo ù lì khuyết tật giẻ rách bụi bẩn chứng nhân bất lực tư duy đóng chấu thinh lặng bất trắc tà tà trong cuộc áo cơm
trong tôi, cơn buồn nôn vô tích sự
vặn vẹo từng trộ cóng róng cuối năm

nhìn những co quanh nằm dưới mười ngón chân
chúng đã khốn đốn từng năm tháng lưu linh
cưu mang một năm cạn
đào xới chúng, xúc mang về khu phế liệu
nơi chúng đã được phục hồi
rồi, để được giẫm mòn
nhìn những nơi cư ngụ tạm chứa một linh hồn
chúng đã kêu gọi từng lêu lổng
đi về một năm khô khốc
rút hộ khẩu chúng, đóng khằn lên lớp đinh huyệt mộ
cấm hẳn vụ việc chứa chấp một xác ướp
vô thừa nhận
cái việc mà chúng hằng ra vẻ nhân bản
rồi chúng lại mở cửa kéo, lôi

nhìn những ý nghĩ trên đầu mười ngón tay
chúng đã cầm từng tờ lịch
đốt rụi một năm tàn
chúng đã cuồng nộ vô cớ
giông bão lắm phố phường
hố thẳm biết bao phiền muộn
hốt cốt chúng, rải tro vào không gian
nơi chúng đã từng xuất hiện
rồi lại biệt tích
rồi lại xuất hiện
như căn bịnh tâm thần
của người anh em sinh đôi

nhìn hạnh ngộ lại thấy ly biệt
mò tìm thanh thản chỉ mót được rúm co
đứng ngay trên lằn ranh mất, được
tôi ngơ ngác giẫm lên từng cảm nhận
ngay lúc 0 giờ
của hạt nếp mốc
trong vỏ bọc thóc khô

tiễn biệt tất cả chúng
tôi đốt thêm
một que khuya lêu lổng, khác
thiêu rụi luôn những biểu ngữ sáo mòn
từ năm cũ.

 

 
* tranh HHiếu, khuya cuối

bài đã đăng của HHiếu