- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Một tưởng tiếc

 

 

 

                                       mệnh đời Phùng Nguyễn

 
đi đâu mà vội, mà
vội đi đâu
nghìn câu khuất ngữ ngửa trăng sầu
sao người đi vội

trăng vườn non. đường rất tối
đi đâu giữa giờ, mà vội
trần gian đầy u tối, đợi giải nỗi
người vừa chạm đối
đương thì. vội xa
gà trưa xuống giọng. quê nhà

là đi vội, không dây dưa
giọt mưa níu lá chạnh mùa. tàn thu
bóng đi hồn phách sương mù
chút vui xót dạ ‘da màu’ lưu niên
nghiêng vai tâm niệm tài hiền
khuất bia văn hữu đón miền phiêu du

lại nhìn về chốn phù du
những niềm đau còn mưng mủ
văn đàn chuông gõ ‘da màu’
thanh âm ngẩng vói chiêm bao
gầm thiên khuất phục nỗi đau giữa người

người đi. tiếc ngẩn ngơ, thời

21/11/2015

 

 

 

.

bài đã đăng của Viên Dung