- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Phùng Nguyễn. Khúc vĩnh biệt

 

 

 

Người đàn ông ấy tôi gặp một lần
Tới thăm chúng tôi. Xà-lim-quê-hương*
Người đàn ông ấy nụ cười đôn hậu
Giọng dịu dàng. An ủi nỗi niềm.

Người đàn ông ấy lẽ ra tôi đã gặp
Chiến binh xưa thời chiến tranh qua
Hôm nay lòng mãi còn son sắt
Trên mạng diễn đàn chống lũ quỷ ma.

Lẽ ra tôi đã gặp đã gặp
Phùng Nguyễn ơi sao không là tôi
Cùng nhức nhối tim. Anh từ biệt tất cả
Tôi còn đây với đớn đau vùi.

Tôi còn đây. Trong xà-lim-quê-hương
Tưởng niệm anh. Thắp một nén nhang
Là thắp cho tôi. Thắp cho tất cả
Điêu linh thấm đẫm đã vô vàn.
 

Sài Gòn, 18-11-2015
* Chữ của nhà thơ Nguyễn Đăng Thường
 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Đạt