- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Sand in my ears, adrift of the world / Có thể yêu nhau, xa lìa thế giới

 

NTH-SelfPortrait

self portrait lúc 5:29 chiều thứ Hai – Nov 2015

 

 

 

1.

Tôi nói rằng em đã trở lại, nhưng chỉ còn là vạt tóc rất ngắn

Tôi có biết gì đâu ngoài nhà thờ đã kịp phủ một lớp váng như sữa chua

Rồi vội vã, thu hình tiếng cười nhỏ như lòng bàn tay, kẻ ngốc ấy vẫn vô cớ hoà vào đám đông dần tản mác và xô đẩy về phía bờ Tây—tôi mong chờ vạn ngày tin thư qua bưu điện.

Những cuộc tình viễn du, cũng chẳng để làm gì

Ta đập ống giầy, phủi bụi còn sót lại

Hãy để lại cho bờ Tây,

Những âm thầm / âm mưu vô vọng ấy.

 

2.

Tôi chỉ còn

Tôi một mảnh

Thân đơn bạc

Đứng đen một cõi

Phi trường quốc tế, cúi nhặt hành lý: một tàn tận, một sải nhẹ bước qua vòm

Lần này đi một thân đau ốm.

 

3.

Tôi đã sống qua nhiều ghềnh đá

Mơ trôi đi, hai người bạn xa xưa, giờ chỉ còn lại cái khoát tay của họ, ngoài nắng

Những lũ đời mộng mơ khốn khiếp

Những bệnh hoạn giăng khắp tầng mây

Cho đi và để lại: ô trống, căn hộ, cuộc di dời rày đây mai đó, tha lôi nhau đi tìm phương pháp chữa bệnh mới, cơn mơ đời rồi cũng đổ sập, báo mộng cho thế gian một xám ngoét chiều nay.

Ai qua đời khói bay đầy sông Hồng

Xa kia ôi thân quyến chỉ là chiếc áo bạc thếch

Hỏi rằng: có thể yêu nhau, xa lìa thế giới?

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Thúy Hằng