- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Shinjuku, bật nhớ tưởng

 

 

 

Lõi tuyết rách vỏ
kiểm tra thiên thanh
kiếu biệt lau trúc
rơi lầu rêu, đá giếng
nắng sớm khắc cẩn

trên xanh;
như chim khuya động giấc
rời ổ
người ở đâu về kia?
mái thiếc vá vuông vuông trời qua nylông

Gặp khoảnh muộn
sau sử, sau văn, sau dịch
trước tác, phố viễn kiến xơ xác
gõ & đánh trắng những lõi
đuôi mắt ngó-lời

Ta ra Nguyễn đình Chiểu ngồi nói đôi câu người này người kia người-thơ cả
cười con người [áo cánh]
chỉ kiếp là không dám luận

Ta qua thắp hương anh Quán hồ Tây
gọi lửa ba lần
ngồi với chị Bội Trâm uống thêm tách nước
nhớ cả hồ

Phố Quan Thánh người Tự Lực
ngó thấy cả một phòng sách
sớm ấy mới là thơ thiếu lớn

Đi về trưa bất bạo
những trời cây thẳng tắp tắp chờ  sao
chiều ấy mới là Âu-Lâu thực bóng

ngày cuối Hà Nội
chào đi
[thôi ta đi]
bạch dương
tưa tủa, một đứng
đúng trưa

 

 

 

.

bài đã đăng của Thường Quán