Một Mớ Tôi– selfie Nguyễn Man Nhiên
“Đó là một buổi sáng, khi tôi bước vào mái hiên đầy bóng nắng của quán cà-phê m. đậm chất hoài cổ ở phú nhuận. Ngay bên cửa ra vào của quán là một cái tủ kính có lẽ để trang trí, bên trong chủ nhân chất đầy đồ sưu tập xưa, nhiều nhất là những chiếc máy ảnh cũ… Tò mò đứng lại ngắm, tôi chợt thấy bóng tôi phản chiếu mờ ảo trên mớ đồ đạc, cứ như thể tôi đã ở đó từ rất lâu, trên kệ gỗ lặng lẽ, giữa những vật dụng duyên dáng và bí ẩn dường kia… Và thế là tôi chụp lại khoảnh khắc thú vị ấy. Tôi thích một cái gì đó còn hơn sự hiện diện hay khiếm diện của tự ngã trong bức ảnh không hẳn là selfie theo nghĩa nghiêm ngặt của từ này” – Nguyễn Man Nhiên
Văn Xuôi trong tuần:
"Ngày Giỗ Đầu, Tưởng Niệm Nhà Văn Nguyễn Xuân Hoàng!" – Tạp bút Nguyễn Thị Thanh Bình
“Những Ngọn Gió Thổi Về Từ Quá Khứ/ Âm Vọng Nguyên Sơ”- Truyện ngắn Nguyễn Thanh Hiện
”Vẫn Pháo”- Truyện ngắn Á Minh
”Một Buổi Chiều Muộn”- Truyện ngắn Nguyễn Đạt
“Họ Đã Dịch Nó Như Thế”- Truyện ngắn Đặng Thơ Thơ
”Nơi Không Kẻ Vãng Lai”- Truyện ngắn Ray Bradbury/ Trần Đức Tài chuyển ngữ
Trung-Việt Việt-Trung– Tiểu thuyết Đỗ Quyên
“Huyền Thuật và Ảo Thuật” (phần 1&2)- Biên khảo/ Nghiên cứu của Nguyễn Nhân Trí