- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Những tan rữa, màu xám thối

 

 

 

nhữnglinhhồn đang d~ ị~c~h~c~h~u~y~ể~n qua mùa Hè
giọng hót của thành phố mệt mỏi 
một cái cây lớn dần lên trong (tử.cung.của.nắng)
nhữnglátgạch toàn thân sốt rét
trút hơi thở cuối cùng vào dĩ vãng
lễ diễu hành của nhữngtờlịchtrắng
    đoạn*sặc*sỡ*của*cơn*hoa*mắt
    học thuyết [nỗibuồn] của giáo đường
    ả phù thủy ăn thanh-quản-bóng-tối
    bài thơ trần truồng nở ra trên máu
    chữ lấp lánh từ đại dương cổ kính
    m ư a s ẽ c h ế t s ẽ c h ế t s ẽ c h ế t
       cú đấm chứa những đườngdZZZZZíchdZZZZZắc
       sự đau khổ của bức tường bạo lực
       & mềm yếu bầu trời đói rách
       nhữnglinhhồn nghỉ ngơi bên bờ sông
       vùng đất của đá sỏi ồn àoooooooooooo
       bầy cá chuồn giấy bồi với đường bơi ung thư
       m ư a đ ã c h ế t đ ã c h ế t đ ã c h ế t
          nhữngngườiđiên phía bên kia ngọn đồi
          ôm rễ cây chìm dần…xuống…lãng…quên
          mùihươngtừvếtcắndiệplục
          tỏa ra giữa một thây ma đang thức dậy
          sự kết thúc của ký ức lỗi thời
          muối+mọc+ra+những+bàn+tay+kim+loại
             buổi mai táng một cơn mưa mất trí
             nhữngbônghoa tâm thần khóc lóc
             nhữngxuhướng thời tiết bị đào thải
             nhữnghộpsọ chói chang hoa văn
             một bài thơ nhầy nhụa ngón tay
             một cơn mê lang thang khứu giác
             một linh hồn tan rữa màu xám thối

những tan rữa, màu xám thối
thối, những tan rữa màu xám

và thời/thế gian
của ngôn ngữ
lụi tàn

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Nhựt Hùng