Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

những câu hỏi vô duyên

 

Bước vào một tiệm cắt tóc thông thường đông chật ních khách chờ, tôi hỏi ông chủ: “Sao hôm nay vắng thế này?”

Trong một restroom công cộng ngột ngạt tiếng thở dài, tôi hỏi bà phụ trách vệ sinh: “Sao bà không tìm một việc nào khá hơn?”

Đứng trước tác phẩm của một họa sĩ thuộc trường phái trừu tượng, tôi hỏi tác giả: “Cái này là cái gì?”

Trong phòng phục hồi sức khỏe nơi chị gái vừa mới sanh đứa con gái thứ sáu, tôi hỏi: “Chị còn nhớ mẹ nói tu bao nhiêu kiếp mới sanh trai không?”

Trong lúc người đàn ông nồng nặc mùi rượu và nước hoa đàn bà lạ dùng tay trái cưỡng bức kéo ngược tóc tôi, tay phải hung hãn giật mạnh chiếc quần lót ra khỏi thân thể tôi, tôi hỏi hắn: “Anh yêu em thật lòng, phải không?”

Tôi khinh suất hay cuộc sống tàn nhẫn?

Ờ thì tôi vẫn hay hỏi những câu rất vô duyên!

bài đã đăng của Lưu Diệu Vân


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)