- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Ân hận

 

 

 

là anh em
cùng máu đỏ da vàng
nói tiếng mẹ đẻ, nghe như tử tế 
mà rồi ra
kín bề ở trọ

tự do, cánh dang rộng
dọi nhân gian
rung động rất lạ trong hồn
ngào ngạt

tôi là thảo dân
dưới vòm trời tấy đỏ, cỏ rạp
tiếng chim vùi trong cỏ
nhóc mỏ đợi trời xanh
giữa đốp chát bạo hành

dưới bóng cỏ đấu tranh
con chim chạnh ngày líu lo

thảo dân cỏ rạp, nằm lo khó
nhớ điệu hò thuở nọ ân cần
dính dáng thời no gió
giờ, đỏ con mắt ước mơ
cỏ dàu dàu, chim xanh giấu mỏ

người người, và em, và tôi
ân hận
chỗ bỏ rơi, chỗ thất thế cuộc đời
ôi, thời cỏ rạp thuộc người!

mai sau
ngoài thảo dân
biết đâu có người ân hận
chợt ngộ ra mình là nạn nhân
phận người
nhược tiểu xô không ra

05/06/2015

 

 

 

.

bài đã đăng của Viên Dung