- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Đã Thì Không Thể Sẽ ♦ Mở Mắt Làm Gì, Đôi Khi Cần Thiết Trốn

 

 

 

Đã Thì Không Thể Sẽ

 

Trời mưa. Ngoài sân dưới gốc cây Vạn thọ, thấy con cóc

bất động

mắt nhắm nửa chừng, tay trước đút dưới hòn đá, hai chân sau chỏi mỏi mòn, bụng tóp như cố vận hơi lấy trớn. Vì sao?

Chùm hoa vàng hân hoan tắm mưa, nhụy reo cười ngập nước.

Sấm sét gia tăng hội xanh tươi.

Chỉ con cóc

đã chết.

 

 

 

Mở Mắt Làm Gì, Đôi Khi Cần Thiết Trốn

 

Khi nhắm mắt, cuộc đời trở thành đen tối.

Tạm thời trả lại những gì đã thấy, không thuộc về mình.

Chỉ giữ hình ảnh đã ghi nhận

và tiếng nói âm thầm, lộng lẫy âm thanh. Hãy nằm im cho tưởng tượng sinh hoạt. Hãy bay đến một nơi chưa đến bao giờ. Hãy dẫn theo một người chưa từng quen biết. Hãy tự hứa rằng, sẽ chẳng quay về. Cần phải thoát ra không gian thực tại

Cần phải xa rời thời gian rồ dại

Cần bỏ xác thân nằm im giả chết

Cần thiết tan vào cõi sống vô hình. Nơi đen tối hoàn toàn mờ mịt. Nơi chuyện đời xảy ra theo ước mơ. Nơi không cần hy vọng, chẳng bao giờ thất vọng. Nơi làm người bằng Thượng Đế cô đơn. Đừng mở mắt, sẽ thấy lại tất cả.

 

 

 

.

bài đã đăng của Ngu Yên