- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Tưởng Tượng + Thực Tế = 2+200=1000000 + <

 

 

 

Hãy đâm linh hồn như hai cây dáo xuyên hai bàn chân xuống sâu lòng đất, giữ đôi chân đứng không bao giờ ngã như chiến sĩ trong trí tưởng của cậu trai mới lớn.

Hãy đưa trái tim ra như cái khiên chống đỡ những mũi tên bất hạnh đang bắn tới tấp mỗi ngày; chống đỡ những nhát gươm định số rập rình chém mạnh; như người bệnh tâm thần chiến đấu với bóng mình trên tường.

Rồi hãy thực tế:

thức dậy sớm đi làm năn nỉ cuộc đời

ăn trưa tiết kiệm nghĩ đến niềm hân hoan hưu trí

tập thể dục, chạy bộ, hít đất, cầu mong sống lâu

ngủ sớm cho kịp mai thức dậy

hẹn vợ đến cuối tuần mới rảnh rang yêu.

Hãy đưa lưng cho Sống đánh những làn roi dạy dỗ cách làm người tầm thường, tuân thủ, nhường nhịn rồi chết được tiếng khen.

Hãy đưa đầu cho Thở gõ và đập những cú thoi ra lệnh “phải như thế này,” “không được suy nghĩ chống đối,” “không được… nhất định không được,” rồi chết đồng phục như tất cả mọi người.

Hãy đưa bụng cho Đói nguyền rủa và nguyền rủa, tiếp tục nguyền rủa từ lười biếng đến siêng năng. No của nghèo là Đói của giàu. Rồi chết bị rút hết ruột trong nhà quàn.

Hãy đưa dương vật cho ái tình mơn trớn, thì thầm, “yêu là hy sinh,” “cần thêm tiền để sống,” “làm chồng chưa xong, anh còn muốn làm gì,” rồi chết bất lực như thằng Gù nhà thờ Đức Bà trong nhiều dạng tương tựa.

Hãy đưa tay… rồi chết

Hãy đưa chân… rồi chết

Hãy đưa… rồi chết

Trong khi chưa chết, phải tưởng tượng:

Hãy đâm linh hồn như hai cây dáo……

 

 

 

.

bài đã đăng của Ngu Yên