- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Sầu sáu-tám. Một hai người

 

 

 

I

Bữa kia tôi tạm biệt rừng
Trên đường bóng núi đeo lưng nặng ngày
Trong bàn tay ấy. Bàn tay
Vẫn hiu hắt một hồn đầy hoang sơ

Xa rừng thức những đêm mơ
Đêm tàn ngỡ núi sương vừa tàn theo.

 

II

Tám năm. Tình của lỡ làng
Xô nhau gieo động bàng hoàng trưa nay
Phút nào hạnh phúc thơ ngây
Phút nào rét buốt run đầy hờn căm
Tim dàn lệ. Thác vỡ gầm
Ngoài kia cây cỏ lặng câm ngàn đời.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Đạt