- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Những kẻ phá hoại

 

 

 

Chúng tiếp tục phá, những kẻ ba hoa
Đầu tiên: một cánh cửa
Sau đó: một ngôi nhà
Chúng mang ngôi nhà không có cửa đi qua
Trước mặt chúng ta. Nhưng còn nhiều cánh cửa khác

Chúng ta còn ngôi nhà không có cửa
Gốc cây bóng mát giữa trưa
Những gì chưa ai tháo được
Chúng tháo được, mang đi
Những gì không thể chạm tay vào
Chúng đều chạm tay vào
Cào sạch cát trên sông, đổ bê tông các cánh đồng

Nhưng chúng cũng xây những ngôi nhà khác
To hơn, đúng thế
Chúng cũng trồng những hàng cây khác
Cao hơn, đúng thế
Có điều gì những kẻ phá hoại không làm được?
Đào núi, lấp hồ, đốn cây, phá đền, dời tượng
Trong đêm tối bỗng trồi lên dinh thự nguy nga
Những màn nhung êm ái lướt qua
Những cánh cửa sơn xanh và
Sơn đỏ, tím, hồng lòe loẹt
Vợ chồng con cái chúng ta, cười ríu rít, dọn vào
Tới khi nhận ra
Thì quá muộn. Chúng đã phá
Xong ngôi nhà cũ

Có người nghĩ: thế là mất
Sạch. Nhưng không, chúng ta vẫn còn nhiều
Mái tranh, bếp lửa, tình yêu
Cánh chim chiều sa lặn
Cát mênh mông ngoài đảo vắng
Ở đâu? Chúng ta không biết

Nhưng chúng biết
Những kẻ phá hoại
Biết. Sẽ có lần chúng trở lại
Châm lửa đốt ngôi nhà tranh cuối cùng
Để lấy đi một vài cái đinh.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Đức Tùng

2 Comments (Open | Close)

2 Comments To "Những kẻ phá hoại"

#1 Comment By hoàng xuân sơn On 23 March 2015 @ 7:10 pm

Một bài ẩn dụ rất “nhiễn” . HXS

#2 Comment By Nguyễn Đức Tùng On 28 March 2015 @ 10:27 pm

Cám ơn anh Hoàng Xuân Sơn,
Thơ có người đọc là may rồi :))