- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Trừ ma ♦ Thiểu số chuẩn ♦ Thế hệ thứ hai

 

 

 

Trừ ma

 

Con gái đầu lòng đâu phải dễ đâu. Con nhỏ thật dễ thương,
nó ngủ hay bị thức giấc. Cái nôi đong đưa nhè nhẹ
trong một góc bếp sáng sủa, nơi nắng nhạt dịu
như làn nước. Hai vợ chồng đều đặt nhiều kỳ vọng.
Họ luôn sùng đạo—không phải mù quáng, mà đủ để vợ đeo tràng hạt
Mân Côi suốt hành trình nửa vòng trái đất, để chồng đặt
tượng Đức Mẹ Maria trên kệ lò sưởi mới tinh.
Lạy Chúa, họ thường cầu nguyện
như dòng kín trong nhà bếp nhợt nhạt,
xin phép lành cho đứa bé mới biết ọc oẹ, lễ rửa tội
mà như trừ ma đuổi quỷ.

Đã quá trễ để họ tẩy trần những lỗi lầm từ đời trước—
tiếng Anh của họ quá ngọng nghịu, đôi môi nhàu nát của họ
làm sao ngậm một điều thần thánh như The American Dream.
Sự cứu rỗi phải dành cho đứa bé.
Họ tự dâng hiến hy sinh mình trên bàn thờ,
mong máu mình đủ gột sạch tội lỗi
khỏi làn da đứa con gái sơ sinh, cho đôi bàn tay nó luôn
trắng trẻo như chiếc gối đêm đông.  Họ muốn con mình lớn lên thánh thiện:
sự van vái nài nỉ là một trong những thói rỗng của đời trung lưu ngoại ô.  Xin ơn trên
đừng để chúng con vượt biển hoài công.
Họ muốn Chúa nghe thấy họ
mãi cầu nguyện từ bờ môi nứt nẻ.

 

 

 

Thiểu số chuẩn

 

Họ đào tạo lũ trẻ thơ
cách hái trăng rằm dễ như trở bàn tay.
Tuyệt đối không chấp nhận
thứ ước mơ lè tè thấp hơn ánh sao trời.
Mười sáu tuổi, cô bé đã thuộc lòng câu chuyện,
đằng sau mỗi huyền thoại đều có nhân vật anh hùng.
Một loạt quy tắc cần ghi nhớ: toàn bộ điểm A không đem lại cho mình đôi mắt hai mí,
nhưng mình có thể giả vờ như thế. Ðừng hết lòng theo đuổi
những giai điệu trong giấc mơ của chính mình.
Sẵn sàng nhận chìm chúng nếu cần thiết. Nhằm nhò gì—
một tấm bằng y khoa sẽ khâu lành mọi vết thương. Trên tất cả—
mình sinh ra đời đâu để lãng phí sự hy sinh cao cả.
Có ai thèm nhắc đến những cô bé sa lầy.
Chỉ là thứ búp bê bông giấy lạc loài không thể xếp gọn vào
cùng một dãy tường hoa. Người ta sẽ cho rằng chúng quên đứt
cội nguồn, không biết bám rễ vào phúc lành đất Mẹ.

(Chúng ta dường như không bao giờ nhớ rằng cha mẹ của chúng ta không phải là thần thánh. Họ chỉ làm công việc cúng dường.)

 

 

 

Thế hệ thứ hai

 

Ðôi khi không thể nào giải thích
giọt mặn lăn dài trên má.
Làm gì có thứ định nghĩa bệnh lý nào
dành riêng cho nỗi buồn,
đâu có danh từ chuyên môn nào
dành cho cô gái dầy vết sẹo
thẫn thờ soi gương mơ lành vết thương.
Gọi cho đó là căn bệnh phân ly trầm cảm,
người ta có thể viết cả một cuốn cẩm nang chỉ cách
bước vào cõi cô đơn không cùng. Sẽ có những buổi sáng
chỉ một vạt cỏ xanh êm ả và một mảng trời úa màu
cũng đủ khiến lòng rưng rưng.
Có lẽ cũng chính từ đây trái tim lại rung động
giọng nói của mẹ quen thuộc qua điện thoại ký túc xá
lúc hai giờ sáng—con có chắc là con không có sao?
bố con lo lắm. con có bạn trai chưa? đã gặp anh chàng
tử tế nào?
chúc con may mắn kỳ thi tới. mong con mau về nhà.
Nụ cười bao giờ cũng giòn tan trong mẩu đối thoại.
Mẹ líu lo kể chuyện gia đình,
em bé chị họ mới chào đời, ấm nước sôi quên tắt.
Chỉ vậy thôi lòng chợt bình yên
như đang cuộn tròn trong chăn ấm ở nhà.

 

 

 

“Trừ ma” do Nguyễn Hoàng Nam chuyển ngữ từ nguyên tác tiếng Anh “Exorcism”. “Thiểu số chuẩn” và “Thế hệ thứ hai” do Nina Hòa Bình Lê chuyển ngữ từ nguyên tác “Model Minority” và “Second-Generation.”

bài đã đăng của Aline Dolinh