- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

untitled mồng bốn

 

 

 

giữa rừng cây có một khoảng trống phía trên bầu trời mắt biếc
tôi thường gửi ký ức lên đó
thong dong cùng nắng
đến khi trở về với tôi
đôi khi là một đống sương mù bất trắc
thường khi
ký ức lại hiện nguyên hình là những trộ mưa
thất sắc
rấm rứt
nỗi lòng sa mạc

cây đứng giữa rừng
những ngọn gió ngang qua
sum suê lá cành hoặc
trơ trọi tróc lóc
cốt lõi vẫn là của nguồn
thớ thịt mãi là của đất
một khi bị bứt rễ
thân thể ngã quỵ
đầu vẫn chúi về
nơi mà chúng đã nẩy mầm trổ chồi lớn khôn
phát triển thành một đời sống
chết

tôi là một trong những cây
đứng nhìn ngơ ngáo
một tri thức lơ láo.

 

 

 

.

bài đã đăng của HHiếu