Trang chính » Bàn tròn, Bàn Tròn: Nghệ Thuật & Chính Trị, FOB II: Nghệ thuật lên tiếng Email bài này

FOB 2: Tác phẩm nghệ thuật bị lên án

Theo yêu cầu của đa số bạn đọc, những tác phẩm gây tranh cãi và bị “lên án” trong cuộc triển lãm FOB II: Nghệ Thuật Lên Tiếng sẽ lần lượt được đưa vào trang này để bạn đọc có thể đưa vào đây phần bình luận của mình.

Xin lưu ý: Vui lòng đề cập tên tác giả và tựa đề của tác phẩm quý bạn đang góp ý để giúp bạn đọc biết được bạn đang nói về tác phẩm nào.

Ngoài ra, bởi vì sự “nhạy cảm” của đề tài thưởng ngoạn, xin vui lòng tuân thủ qui định của Damàu: xây dựng và tương kính, không đả kích cá nhân. Ngoài ra, xin bỏ dấu tiếng Việt để tránh những hiểu lầm đáng tiếc.

Chúng tôi dành quyền loại bỏ những ý kiến vi phạm qui định nêu trên.


IV. Huỳnh Thủy Châu

HuynhThuyChau

 

III. Viagra (họa sĩ Bùi T. Long)

LongTBui-Viagra

 

II. STEVEN TOLY:

 

StevenToly

 

Bộ hình 2 bức “Untitled” (trái) và “By Land, Air or Sea” (phải).

Đây là một trong những tác phẩm thuộc chương trình triển lãm "Nghệ Thuật Lên Tiếng" bị kết án đã xúc phạm đến lá cờ vàng của Việt Nam Cộng Hòa trước 1975, cũng là Lá Cờ Di Sản của cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản ở Hải Ngoại hiện nay.

Nghệ sĩ  Steven Toly nói về tác phẩm của anh như sau:

Về bức Untitled (Vô Đề): Lá cờ biểu tượng cho dân tộc. Hàng rào kẽm gai nói lên sự giam cầm và đàn áp là hiện trạng Việt Nam. Người Việt Nam ngày nay vẫn thiếu tự do và những quyền căn bản mà đáng lý tất cả đều được hưởng. Tôi cảm thấy rất giống ở Việt Nam, cộng đồng người Mỹ gốc Việt đôi lúc cũng vô tình trấn áp nhiều nghệ sĩ trong các lãnh vực phim ảnh, văn chương, hội họa, vân vân. Hành động của họ, dù cao cả, đã bóp nghẹt nhiều nghệ sĩ muốn thám hiểm vào những vùng xám giữa thiện và ác, ái quốc và phản kháng, dân chủ và cộng sản.

Về bức By Land, Air or Sea (Đường Bộ, Hàng Không hay Biển Cả): Những hình ảnh mang biểu tượng về cuộc di tản của người Miền Nam Việt Nam. Đường bộ, hàng không và đường biển là những phương tiện dân tộc chúng ta đã xử dụng để vượt thoát. Những sọc mờ dần của bức hình cho thấy sự phai nhạt đầy bi kịch của lá cờ Việt Nam Cộng Hòa.

I. BRIAN ĐOÀN

 

briandoan_thuduc_vietnamTựa: Thủ Đức – Việt nam (2008)

Lý do kết án: xúc phạm đến nỗi đau của cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản

 

 

 

 

 

 

briandoan_avon_ma Tựa: Avon, AMA – USA (2006)

* Tác phẩm này không bị lên án, nhưng cần thiết phải trưng bày bên trái tấm “Thủ Đức – Việt Nam” (dạng “tranh đôi/diptych”) theo chủ ý của tác giả Brian Đoàn.

23 bình luận »

  • Đào Công Khai viết:

    Cảm ơn trang web này, nhờ thế tôi mới biết được một chút nội dung của cái gọi là “Nghệ Thuật Lên Tiếng”. Thì ra Nghệ Thuật Lên Tiếng là để tuyên truyền cho VC chống lại cuộc chiến đấu chống CS ngày xưa của những người lính VNCH.

    Đối với tôi thì nếu không có chuyện chính trị thì tôi cũng chẳng cần để ý đến phe nào làm chi cho mệt. Nhưng kẹt nỗi mình lại bị sinh ra ở VN nên có muốn không biết đến chính trị thì cũng không được. Bao nhiêu người ở miền Bắc đã phải bỏ quê cha đất tổ để chạy vào Nam năm 54 để trốn tránh chế độ CS, đâu phải họ muốn theo “Ngụy”. Cả đến những người sinh ra và lớn lên ở miền Nam như gia đình tôi, chúng tôi đâu có tha thiết gì chế độ VNCH, nhưng cũng phải tìm đến vùng kiểm soát của họ để tránh khỏi nanh vuốt của bọn CSVN.

    Thực sự giới trẻ chúng tôi ngày xưa được sống trong vùng đất tự do nhưng không ý thức nhiều về điều đó, mà chúng tôi chỉ cảm thấy thực sự nuối tiếc lá cờ VNCH từ khi nó không còn tồn tại ở nơi cố hương đó nữa. Chúng tôi ý thức được ý nghĩa của lá cờ đó từ khi nó không còn tồn tại ở đó nữa. Từ khi VC đến xâm chiếm và nhuộm đỏ cố hương và biến chúng tôi thành nô lệ cho bọn phong kiến kiểu mới mệnh danh là CS, thì chúng tôi mới ý thức được rằng cờ vàng mà mất nghĩa là mất tất cả.

    Tôi không ưa gì chính trị, nhưng VC đã đẩy gia đình chúng tôi vào thế không còn lựa chọn nào khác hơn là phải theo VNCH. Đơn giản là vì dù sao thì phía VNCH cũng còn nhân nghĩa, tự do và văn minh hơn phe VC. Do đó đến khi không phe VNCH không còn tồn tại ở đó nữa thì chúng tôi mới thấy được giá trị và sự cần thiết của nó.

    Sau khi mất nước, không còn ai bảo vệ cho tự do hạnh phúc của chúng tôi nữa, nên chỉ còn con đường chạy trốn sang Mỹ. Tôi chỉ muốn đến đây để trở thành Mỹ, quên đi quá khứ cũ; nhưng tại sao người ta không để cho tôi quên, cứ đem VC và những biểu tượng của VC đến những nơi có đông dân tị nạn chúng tôi nhất. Thử hỏi ai là nạn nhân trong những cuộc triển lãm của VC này. Đâu có ai rảnh rỗi để đi biểu tình, nhưng chạy sang đây sống cũng không yên, người ta muốn khiêu khích cuộc sống đang yên vui của chúng tôi ở đây. Vậy thì phải dùng đến cờ vàng để chống cộng, thế thôi. Còn VC thì còn cờ vàng, và chúng tôi sẽ sẵn sàng dùng mọi hành động bất chấp luật pháp ở đây để bảo vệ lá cờ linh thiêng đó. Chúng tôi là những người tị nạn CSVN, cờ vàng là biểu tượng của người tị nạn CSVN; và CHÍNH 2 CHỮ TỊ NẠN MỚI LÀ LÝ DO MÀ CHÚNG TÔI HIỆN DIỆN NƠI ĐẤT MỸ NÀY.

  • Phạm Mai viết:

    Chính trị là kích thước cơ bản của trí thức. Một khi chúng ta tin rằng ý kiến của chúng ta là đúng, và nếu ý kiến đó đủ mạnh, thì chúng ta sẽ không thể không tranh đấu cho ý kiến đó. “Quân tử tất biện” (Tuân Tử) là từ lý do này.

    Thế nhưng mỉa mai thay, trong trường chính trị chỉ có hai loại ý kiến, một là của ta, hai là của đối phương. Những kẻ lừng chừng trong môi trường chính trị cũng đồng nghĩa với những kẻ chống lại ta. Mà những kẻ chống lại ta thì sẽ là kẻ thù, đều cần phải loại bỏ. Tình nghĩa, gia đình, đạo đức … đều không có chỗ đứng trong đó. Do đó mà khi xưa Hạng Võ không thể dùng cha mẹ của Lưu Bang để bắt Lưu Bang đầu hàng. Do đó mà trong và sau chiến tranh VN, có nhiều gia đình có anh em, cha con nằm ở cả hai chiến tuyến.

    Tự do, hay dân chủ, đối với người VN, phải là những khái niệm nằm bên ngoài môi trường chính trị. Vì nếu có liên hệ đến chính trị, thì cảm tính sôi nổi sẽ lấn át tất cả mọi phương diện khác. Và người ta sẽ chọn phe phái trước khi nhìn và xét sự việc. Sự thật, lúc ấy, không còn là điều đáng quan tâm, điều quan tâm chỉ còn là sự tranh thắng của chính kiến. Khi ấy, sẽ không có sự tranh luận, mà chỉ có sự đấu tố. Vô ích và phí thì giờ.

    Chủ nghĩa Cộng Sản đã sụp đổ gần 20 năm, thế nhưng ở VN Đảng Cộng Sản vẫn tồn tại và cai trị. Họ vẫn chưa đủ trưởng thành để nhìn nhận sự sai lầm và đưa dân tộc tiến lên. Và trong xã hội VN, vẫn có nhiều người trẻ phấn đấu để được vào Đảng. Con đường lầm lạc và một chiều ấy vẫn tiếp tục một cách rất thoải mái. Sự thoải mái của dốt nát triền miên.

    Trong thời gian đó, không khí chống Cộng ở hải ngoại cũng khô đặc lại, và cũng biến thành một con đường một chiều, mù quáng và quá khích, như là một đối cực của Đảng CSVN.

    Cả hai thái độ đó đã trở thành nhà tù trói chặt tâm thức muốn vượt thoát ra ngoài của những thành phần khác.

    Thì ra, con em của người tỵ nạn Cộng Sản Việt Nam cũng đang vùng vẫy trong màn đen của sự mù quáng chính trị ở hải ngoại, cũng như thế hệ trẻ ở Việt Nam đang lần mò trong bóng tối tuyên truyền của đảng Cộng Sản Việt Nam. ở đây, hậu duệ của người tỵ nạn có nhiều cơ hội hơn giới trẻ trong nước, vì họ có ăn học hơn, đời sống kinh tế cao hơn, cơ hội lựa chọn rộng hơn. Họ chỉ có một rào cản cho sự vượt thoát vũng bùn lầy tù đọng của cha anh họ, đó là thành kiến mù quáng. Và trong sự vùng vẫy đó, họ đã tạo nên một cuộc biểu tình cả ngàn người, trong đó có cả cha anh họ.

    Đây là một sự bất hạnh lớn nhất của người Việt Nam, dù bên ngoài hay bên trong đất nước họ. Vì để có thể vượt lên những thành kiến tù túng, và mở ra những sinh lộ thoáng rộng hơn cho tâm thức dân tộc, họ phải phủ nhận giá trị của cha anh mình. Để làm được điều đó, can đảm là điều kiện đầu tiên, nhưng chưa phải là điều kiện đủ.

    Mà một trong những điều kiện đủ, có tính then chốt, lại nằm trong môi trường chính trị.

    Trừ phi …

    Tôi ngưỡng mộ sự can đảm của VAALA trong cuộc triển lãm những bức tranh mẫn cảm ấy, mặc dù không đồng ý với cách thức bày tỏ như thế, vì nó nửa vời và ngây thơ. Dù vậy, sự can đảm ở đây, chỉ là cái Dũng của kẻ thất phu, vì sự thách thức trong chính trị mà không có sự hậu thuẫn và phòng vệ nào, chỉ là tự sát. Vô ích và không cần thiết.

    Dù sao, rất cám ơn đã tạo nên cảm xúc đủ mạnh cho những dòng chữ này.

    Trân trọng,

    Phạm Mai

  • Phan Mai viết:

    Sự “lên án” và gây sức ép đòi dỡ bỏ các tác phẩm ở một triển lãm nghệ thuật vì lý do chính trị rất gần với sự “kiểm duyệt” ở các chế độ toàn trị.

    Tự do biểu trưng và tự do sáng tạo là một phần của quyền tự do ngôn luận mà cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản đã lên án chế độ Cộng sản mạnh mẽ nhất. Chỉ khi tôn trọng quyền này, thì sự đấu tranh và lên án mới có được tính xác tín.

  • Kristina Lưu viết:

    Theo ý tôi, Brian Doan nói bức tranh cô gái mặc áo có hình cờ đỏ là nói về tuổi thơ của anh. Anh đã lớn lên dưới chế độ đó nên những cái đó ( cờ đỏ, tượng Hồ Chí Minh…) là ký ức một thời. Điều này tôi rất thông cảm. Như tôi đây cũng lớn lên cùng những thứ đó. Cha tôi vá xe đạp, mẹ bán chè đậu đen, tôi thắt khăn quàng đỏ đi học và tôi chẳng hiểu gì hết ngoài những điều được trường lớp dạy dỗ. Khi lớn lên tôi vào Đoàn để có được chút lý lịch tốt khi nộp đơn thi đại học. Thi rớt tôi ở nhà bán hủ tiếu rồi được một anh Việt Kiều cưới làm vợ. Bây giờ tôi ở giữa nước Mỹ này. Tôi tự hỏi mình là gì? Thân cộng hay chống cộng? Khi nhớ về tuổi thơ của mình tôi thấy mình vẫn còn thuộc lòng bài hát Trường sơn đông Trường sơn Tây, Con Kênh Ta Đào, Hành Khúc Ngày Và Đêm…Như vậy phải chăng là tội lỗi? Cái sai của Brian Đoàn là ở chỗ anh đem chia xẻ những kỷ niệm riêng của mình với một tập thể lớn lao bao gồm những người tù cải tạo, vượt biên…Sự chia sẻ đó không đúng chỗ nên anh bị người ta chửi bới, la ó. Tôi không hiểu sao anh làm như vậy. Ăn không coi nồi, ngồi không coi hướng.

  • PhuongNam viết:

    Tôi từng theo dõi sự việc này từ những ngày đầu tiên khi đọc được bài báo từ tờ LA Times. Những người phẫn nộ đã nêu ra ý kiến và lý do của mình. Những người thấy cần phải viết cũng đã viết khá nhiều và rất đầy đủ. Nhưng dường như với hơn 50 tác phẩm và ?? nghệ sĩ (artists), tôi chưa hề nghe được tiếng nói của họ – tiếng nói của những người tham gia, và nhất là tiếng nói của những người bị dính dáng vào scandal này. Người duy nhất lên tiếng là Huỳnh Thủy Châu. Bà từng lập đi lập lại về quan điểm cũng như giải thích thêm về những tác phẩm của mình.

    Sự im lặng là đáng sợ. Nó đáng sợ bởi vì những người nghệ sĩ này hoặc sợ hãi, hoặc vô cảm trước các phản ứng dữ dội của cộng đồng. Cả hai thái độ này, cũng chính là nền tảng của hố sâu ngăn cách.

    Tôi mong tôi có thể đọc thêm về suy nghĩ của tác giả bức Viagra. Bản thân tôi, là một dược sĩ như chị YSa và có vô số những câu chuyện cười chung quanh danh từ “Viagra”. Nhìn vào bức vẽ, tôi cảm nhận rằng đây là một sự sỉ nhục. Nếu không là sỉ nhục, thì là nhạo báng vào lá cờ mà triệu triệu chiến sĩ đã hy sinh vì nó, và hệ lụy của nó cũng đã đẩy cả triệu người Việt vượt biển để tìm nguồn sống trong cái chết. Người nhân danh nghệ thuật, mà sỉ nhục hay nhạo báng trên cả những vong hồn đã chết thì đó là nghệ thuật của loài quỷ dữ chứ không là nhân bản, hay ngay cả là vị nhân sinh.

    Nhìn những sáng tác của Huỳnh Thủy Châu, tôi thấy cái khắc khoải của một người đứng giữa hai chiến tuyến. Chuyện chiếc chậu trước đây, tôi vẫn nghĩ rằng thật đáng tiếc tác phẩm của bà đã bị bóp méo (chụp lại trên một nền đất loang lổ, dơ dáy) và vì vậy các tác phẩm của Bà đã bị nhìn nhận một cách phiến diện và đầy ác cảm.

    Các giải thích của Steven Toly về hai bức vẽ của ông ta bằng tiếng Anh là có phần nào bóp méo khi được dịch ra tiếng Việt (khi người ta bào chữa rằng ba cọng kẽm gai là đại diện cho ba miền Bắc Trung Nam bị kìm kẹp). Nhìn vào chính lời tác giả giải thích và đệm chú, tôi lại thấy cái mỉa mai, xóc xiểm và nhạo báng tương tự như tác giả Long Bùi. Nếu có thể, tôi mong được biết thêm về thân thế và tiểu sử của hai tác giả này.

    Brian Đoàn là người được nhắc nhở nhiều nhất, nhưng cái nhìn của ông ta có lẽ lại là… hời hợt nhất trong 4 tác giả được nêu lên ở đây. Nghệ thuật và sự trình bày, giải thích của ông ta, theo cảm nhận cá nhân, là không đáng được/bị tranh cãi và là trung tâm điểm của sự nổi giận. Nhưng tôi hiểu vì sao chính cha của ông và gia đình của ông đã nổi giận.

    Nhìn lại, tôi đồng ý với anh Phùng Nguyễn khi anh ta cho rằng có những “nạn nhân”. Những nạn nhân chính là những nghệ sĩ Việt “khác” đã miệt mài với những tác phẩm của mình, những tiết mục của mình ngỡ là sẽ được trình diễn nhưng tiếng nói bị bóp nghẹt bởi sự thiếu cảm nhận thiếu tri thức của các curators khi họ duyệt và cho phép những tác phẩm phản cảm như “Viagra” “Untitled” và “Thu Duc” vào đứng chung với các tác phẩm của họ. Những “nạn nhân” này, thiết nghĩ, càng có lý do để họ lên tiếng.

    Cuối cùng, thêm một vấn đề mà tôi vẫn còn băn khoăn, là sự rạn nứt giữa VAALA và cộng đồng là đã được hình thành từ cuộc triễn lãm này. Cộng đồng như được tròng tréo thêm vào điều gọi là “chống cộng cực đoan”, hoặc như “triển lãm nghệ thuật thôi mà cũng bị chống”. Trách nhiệm của sự rạn nứt này, và cái nhìn đầy ác cảm này (cộng đồng người Việt ở Nam Cali là cực đoan, vô lý) là thuộc về ai? Chắc chắc trách nhiệm này không thuộc về những người biểu tình, bởi vì họ chỉ “phản ứng” lại sự việc bày ra trước mắt họ. Liệu các vị điều hành và quản lý VAALA có đủ tri thức và dũng cảm để nhận trách nhiệm của mình hay không?

  • mary kino viết:

    Gửi Brian và Steven,

    Dù sao các bạn cũng là những người can đảm. Dám đứng ra hứng lấy trăm ngàn tiếng chửi rủa để nói điều mình muốn nói. Điều này không phải ai cũng làm được. Phần lớn ai cũng muốn yên thân, gió chiều nào theo chiều nấy cho rồi, đi ngược lại là rước họa vào thân. Tôi không bình luận gì thêm, chỉ xin nhắc lại một lần nữa :” Dù sao các bạn cũng là những người can đảm.”

  • Mỹ Hào viết:

    Khi tôi nhìn bức tranh Thủ Đức của Brian Đoàn, tôi chỉ thấy tiếc là bức tranh đã không được đem trưng bày ở VN trước, thay vì ở Cộng đồng NVHN. Nếu nó được trưng bày ở VN, có lẽ người ta sẽ cảm nhận như tôi là ở đó diễn tả một thế hệ trẻ bị nhồi nhét đàn áp bởi lá cờ đỏ, bởi hình tượng của ông Hồ, mà nét mặt xa xăm buồn bã của cô gái đã diễn tả như thế trong tranh, tôi tin tác giả muốn thể hiện như thế. Tuy nhiên tác giả đã không trưng bày ở VN, vì chưa hay không muốn hoặc không được tôi không rõ. Bởi vì làm được như thế ở trong nước thì tác giả hay VAALA sẽ hiểu ngay thế nào là nghệ thuật và chính trị, sẽ hiểu tại sao VAALA đã không tế nhị trước một cộng đồng nhỏ nhoi, họ đã mất tất cả và đang dùng sức lực của họ để đấu tranh cho dân chủ tại VN, thì những người trẻ này là làm tản mác sức mạnh nhỏ nhoi của họ cho một việc lẽ ra không cần thiết, đừng làm những công việc “vô bổ” cho cái gọi là nâng cao trình độ thưởng thức nghệ thuật cho cộng đồng. Tôi đồng ý như cô Kristina Lưu đã viết về điều “ăn trông nồi, ngồi trông hướng”. Hãy để cho vết thương của những người lớn tuổi đã một đời hy sinh cả tuổi trẻ của họ được lành, hãy dồn nỗ lực đem cái nghệ thuật mà họ đang muốn trình bày, về tới VN. Ở đó có một cộng đồng to lớn hơn ở cả hai phía đang cần được thưởng thức nghệ thuật của VAALA.

  • Ca Dao viết:

    Cho đến bây giờ tôi vẫn không hiểu được bức : “Thủ Đức – Việt Nam” của Brian Đoàn, nghệ thuật ở chỗ nào? Ngoài nghệ thuật, điều gì anh muốn gởi gắm lại cho người xem? Cứ cho là tôi, trình độ thưởng ngoạn không cao siêu đi. Thì bức hình anh Brian Đoàn chụp, tôi xin phép hiểu như sau : Một cô gái có vóc dáng đẹp, đầy đặn. Vậy là nhà có ăn, không thiếu thốn. Trên bàn, ngoài chậu hoa, ngoài cuốn sổ tay, điện thoại di động còn có cả « Bác ». Tượng Bác từ trên bàn thờ mang xuống để gần chỗ ngồi. Mọi thứ trên bàn đều sạch sẽ. Brian Đoan thì lại giải thích tác phẩm của mình để chế diễu chế độ Cộng sản. Tôi xem bức hình này hoài, sao tôi không thấy được, hay là tôi mù chăng, sự chế riễu gì đó chế độ Cộng Sản nằm trong cái không gian ấy. Nghèo rách mồng tơi, thì lấy gì có được một cái bàn không ruồi muỗi bám vào.

    Anh có một cái may mắn rất lớn, chắc anh biết, là anh được triển lãm bức hình chụp ” Thủ Đức – Việt Nam ” như thế trên một xứ tự do. Đó là nước Mỹ hùng mạnh đó! Anh sang Mỹ với tư cách nào? Tị nạn chính trị? Sanh trưởng tại Mỹ? Hay từ một nước Âu Châu, Úc Châu … du học trước 1975, rồi sau đó sang Mỹ? Hay là, anh sang Mỹ vì con ông cháu cha từ bên Việt Nam sang du học? Hay là … sang du lịch rồi được ai đó bảo lãnh, ở lì lại luôn. Trình độ học vấn anh tốt. Nhưng tôi nghĩ anh có tầm mắt hạn hẹp. Bởi hạn hẹp, cho nên anh mới không nhìn ra, hay là “cũng có nhìn ra, cũng có thông cảm” nhưng vẫn “kiên cường” và “hiên ngang” thực hiện cái gọi là: Art Speaks gì đó với cộng động Việt Nam. Anh chụp một bức hình, cô gái mặc chiếc áo có cờ đỏ ngôi sao vàng, rồi anh mang đi triển lãm, và được toàn Ban Tổ Chức cho treo trong phòng triển lãm. Tôi phục lắm! Tôi thấy tinh thần các anh chị trong VALAA can đảm và đầy thiện chí cho nên tôi có ba điều ước nhỏ :

    1/ Nếu được, anh Brian Đoàn cùng các Đồng giám tuyển, hãy tìm đọc cho được bài viết của Đặng Phú Phong: Đôi Điều Về FOB II: Art Speaks http://damau.org/archives/3606, nếu cần thiết, các anh chị nhờ BBT damau.org dịch sang Anh ngữ để các anh chị đọc phần tiếng Việt cho rõ ràng hơn. Bấy lâu nay, tôi có cảm tưởng, các anh chị trong hội VAALA hình như không hiểu lắm, cộng động Việt Nam mình đang viết gì, nói gì, chứ nếu các anh chị chịu khó đọc, chịu khó lắng nghe, chịu khó tìm hiểu thêm, vì sao, vì đâu, có những phản kháng thì tôi nghĩ, các anh chị không nỡ không chịu buông xuống lời xin lỗi đâu.

    2/ Một bài khác nữa, là bài này : Da Màu phỏng vấn Nghị Viên kiêm Quyền Thị Trưởng thành phố Westminster Tạ Đức Trí. http://damau.org/archives/3694

    Bài này, cũng không có dịch sang tiếng Anh, mà viết tiếng Việt. Tôi đang nghi ngờ, cái vốn tiếng Việt của các anh chị trong VAALA nên tôi thành thật có ý là mong có ai đó dịch lại cho các anh chị đọc. Bài trả lời phỏng vấn rất … thiền . Nghệ thuật bền lâu, nếu ta biết giữ được Chân, Thiện, Mỹ. Tôi rất thích ý nghĩ này.

    3/ Điều thứ ba, có bao giờ anh Brian Đoàn cùng tất cả các anh chị khác trong VAALA đó, nghĩ đến một cuộc triển lãm Nghệ Thuật Lên Tiếng ngay tại đất nước Việt Nam hay không? Vốn hiểu biết về nghệ thuật của các anh chị – tôi thiết nghĩ cao – và tuổi trẻ, kèm theo lòng can đảm, tự tin sắn có, các anh chị hãy thử nghiệm bằng cách làm nghịch lại với những gì mình làm ở bên đây . Ví dụ, cô gái mặc áo thun đỏ ngôi sao vàng thì bây giờ anh Brian Đoàn chụp hình một cô gái khác, mặc chiếc áo vàng ba sọc đỏ
    (cờ Quốc Gia ta đó), anh không cần phải để cạnh bên hình « Bác » hay cụ nào cả. Giản dị thế thôi nghe! Đến lúc ấy, tôi tin chắc, sẽ không ai quấy rầy bằng cách biểu tình này nọ như bên đây đâu. Yên tâm. Bởi tên tuổi các anh chị đã bị chính quyền bên Việt Nam xóa trước khi phòng triển lãm hé cửa rồi!

    Nghệ Thuật Lên Tiếng: Lên tiếng đây không phải là các anh chị ném cục đá vào ai đó, rôi khi người ta bị trúng thương các anh chị tỉnh bơ nói rằng, biết là ném cục đá ấy đi người trúng sẽ đau lắm, nhưng …. rồi sao? Nghệ Thuật Lên Tiếng mà! Đã có « thông cảm » rồi chứ bộ … không có cảm thông sao.

    Vậy nhé!

  • Hieu Ky viết:

    Ông Ca Dao muốn điều tra lý lịch ba đời của Brian Đoàn và so sánh chế độ độc tài CS với cộng đồng VN hải ngoại hay sao? Nếu vậy thì ông có gì hơn CS mà chống người ta?

    Hieuky

  • Ca Dao viết:

    “Ông Ca Dao” đang rất muốn điều tra lý lịch ba đời của Hieu Ky đấy chứ không phải anh Brian Đoàn đâu.

    Anh ấy học cao, nhưng hiện tại có tầm mắt hạn hẹp nên mới hiểu không thấu thôi . Chế độ độc tài CS thì áp dụng ngay trong nước kìa ông Hieu Ky . Ông sang Mỹ, với phương tiện nào mà ông không hiểu, người dân Việt Nam, ngay tại nước Việt Nam không có nhân quyền và đói khổ ra sao? Bộ ông tưởng, người ta mở cửa cho các nước tư bản vào là người ta hết độc tài rồi hả? Hay là, hai ba tuần nghỉ hè bay về Việt Nam hưởng thụ, sống sành điệu, nhìn quanh chỉ thấy cuộc sống sung túc là nước nhà hùng mạnh lắm hay sao? Triển lãm, mở cửa, ngay trên đất nước tự do với những tấm hình mang tính chất chính trị. Tác giả, có quyền triển lãm. Vậy thì người xem có quyền lên tiếng, đồng ý hay phản kháng: 1-1 . Tác giả có quyền chỉ dạy. Và người xem có quyền nói như thế là sai, yêu cầu họ suy nghĩ và xin lỗi. Hiện tại, chưa thấy ai xin lỗi. Tôi mong, ông Hieu Ky, có thể nào đại diện họ, để xin lỗi được không?

    Cứ xem như đây là một diễn đàn, sao ông Hieu Ky không thể tập viết một cách khoan thai hơn nhỉ?

    Ông bao nhiêu tuổi nhỉ ? Ông đã nghe câu nói này bao giờ chưa : ” Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì Cộng Sản làm”.

    Đọc mấy hàng ngắn của ông Hieu Ky, tôi không nghĩ ông là một người lớn . Đoán tuổi thì không ra, nhưng biết, ông chưa lớn.

    Vậy nhé.

  • Phan Đức viết:

    Tôi đồng ý với ông Ca Dao chừng nào thì buồn vì ý kiến của Hieuky chừng đó.So sánh 1 chế độ với 1 cộng đồng VN.nhỏ bé trên nước Mỹ quả là so le
    khập khiểng,nếu không muốn nói là khôi hài ! Dù cộng đồng tỏ ra phẫn nộ
    thì họ cũng chẳng có khả năng tiêu diệt ai mà chỉ thực hiện quyền biểu tình được pháp luật quy định.
    Đọc lại câu phát biểu của người trong cuộc (cô Lan Dương) tôi càng thất
    vọng hơn “…a dominant culture does not deal with losers or those who
    lost to communism” ! Lẽ ra,văn hóa Mỹ thực dụng như thế thì cô ta phải
    biết đứng về phía những giá trị cao hơn tinh thần thực dụng trong chính
    trị “con buôn” của người Mỹ,chứ sao lại có nhận định phản trí thức như
    thế nhỉ ? Hóa ra,Mỹ không có lòng thương người dù họ chìa tay ra cứu giúp tất cả những ai chạy trốn CS.( vì thua cuộc) hay sao ? Nhận định này của
    cô có phần sai vì lẫn lộn thủ đoạn chính trị với nền tảng văn hóa Mỹ !
    Tôi có cảm tưởng lịch sử đang lặp lại ! Phải chăng một thế hệ trí thức VN.đang bắt chước làm dáng cho giống trí thức Tây phương như thời trước 1975 ?

  • mary kino viết:

    Thưa các bạn,
    Tôi có một thắc mắc xin hỏi các bạn. Nếu các bạn cho rằng tác phẩm của Brian Đoàn là “thân cộng” hoặc “tuyên truyền cho Việt Cộng” thì thử hỏi việc nhà nước Mỹ chấp nhận cho phái đoàn của Nguyễn Minh Triết qua đây cũng như chấp nhận cho rất nhiều nghiên cứu sinh, thực tập sinh, con cháu của những người có chức có quyền qua đây làm việc, hoạt động dưới nhiều hình thức, như vậy nhà nước Mỹ là “thân cộng” hay “chống cộng” ? Hiện tại tôi vẫn gặp rất nhiều những người là cán bộ cao cấp của Hà Nội qua đây nhởn nhơ trên đường phố Bolsa. Một hai bức tranh của Brian Đoàn, Steven Toly mà bị chửi rủa như vậy, còn nhiều việc khác động trời hơn, nhan nhản hơn khắp trên nước Mỹ và được nhà nước Mỹ chấp thuận thì có ai dám bảo nhà nước Mỹ là “thân cộng” hoặc “tiếp tay với Việt Cộng” không?

  • helen epperson viết:

    Xin bổ sung thêm ý kiến của cô Mary Kino,
    Hiện nay trong các khu shopping của Mỹ đều có rất nhiều hàng hóa mang nhãn hiệu “Made In Viet Nam”. Thí dụ như trong Macy có quần áo sản xuất từ Việt Nam, trong chợ búa cũng có vô số thực phẩm mang nhãn hiệu Việt Nam. Như vậy giữa vài bức tranh mà đồng hương biểu tình phản đối với sự bắt tay trong chính sách kinh tế của nhà nước Mỹ, ai thân cộng hơn ai, ai tiếp tay với cộng sản nhiều hơn ai?

  • Lê Cao Phong viết:

    Tôi thấy trong số bài về “Sự kiện FOB2 – Nghệ thuật lên tiếng” có những bài được viết cách đây 9, 10 năm, thậm chí có một bài thơ cách đây đến 13 năm, về những chuyện khác, ở nơi khác:

    Lê Thị Thấm Vân. “Nhà Trưng Bày” (1996)
    Nguyễn Hoàng Nam, “tiết canh” (1999)
    Nguyễn Quí Đức, “Một sự im lặng không chấp nhận được” (1999)
    Trần Trí Dũng, “Đêm Phù Thủy” (2000)

    Trong lời giới thiệu ở trang bìa Da Màu, có ghi: “Chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu các bài viết liên quan đến những khía cạnh vi tế CHUNG QUANH SỰ KIỆN FOB II: Nghệ Thuật Lên Tiếng…”

    Xin quý vị giải thích giùm điểm này, vì làm sao những bài thơ bài viết cách đây hành chục năm mà lại liên quan tới cái “CHUNG QUANH SỰ KIỆN FOB II: Nghệ Thuật Lên Tiếng…”

    Các bạn của tôi và tôi có cái ấn tượng đây là một cái “chước” của Da Màu để gây cảm tưởng là có nhiều người ủng hộ lập trường của quý vị. Nhưng nếu họ thực sự muốn ủng hộ thì họ đích thân viết một nhận định mới của họ trực tiếp về sự kiện này. Thay vì cái kiểu trông giống như kéo bè kéo đám cho đông, cho có khí thế, mà thực chất chỉ là những… hồn ma bóng quế.

  • vi lãng viết:

    Bạn Lê Cao Phong,

    Qua câu viết “Chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu…”, damau.org muốn tạo ra một diễn đàn cho mọi ý kiến liên quan đến sự kiện FOB II và những tranh chấp tương tự, về các văn nghệ sĩ có được quyền phát biểu cảm nhận của họ trong một xã hội dân chủ, thay vì bị chèn ép như trong chế độ CS tại VN.

    Những bài viết bạn nêu ra, tuy bạn hiểu là về “những chuyện khác, ở nơi khác,” được những người trong cộng đồng tự ý gửi đến đóng góp vào cuộc đối thoại. Dẫu chúng không được sáng tác từ sự kiện FOB II, viết về chính sự kiện này, nhưng vẫn là cảm nghĩ về những tranh luận tương tự trong quá khứ. Sự kiện FOB II, tự nó không phải là chuyện quan trọng, vì nó chỉ là một trong khá nhiều hiệu ứng bắt nguồn từ những dị biệt căn bản, và trầm trọng hơn, trong cộng đồng người Việt hải ngoại.

    Theo lời góp ý của bạn, chúng tôi hiểu rằng bạn muốn nói “bè”, “đám” nào có tiếng nói nhiều nhất, lớn nhất là “thắng cuộc.” Damau.org không nghĩ như thế. Như bạn đã thấy trong hai tuần vừa qua, và sẽ thấy trong những ngày tới, chúng tôi đăng tải mọi ý kiến từ những ai muốn tham dự chín chắn vào cuộc tham luận, phỏng vấn nhiều người trong và ngoài cuộc, hầu mong rọi sáng hơn những gì đã và đang tạo ra những xung đột trong cộng đồng.

    Nếu bạn chỉ nhìn đến cuộc đối thoại này như một cuộc thắng thua, “kéo bè kéo đám,” phải có “chước” này đòn nọ, chúng tôi nghĩ là bạn đã không muốn đối thoại để tìm một phương thức hòa giải xung đột, mà chỉ muốn tìm một “chước” để tranh phần thắng về mình. Sau cuộc tham luận này, không một ai trong cộng đồng ở hải ngoại “thắng” cả, nếu sự hiềm khích bấy lâu nay vẫn còn đó.

    VL,
    damau.org

  • Độc giả tình cờ viết:

    Tôi hoàn toàn không là một người “cực đoan”. Tôi cũng không là một người rành nghệ thuật. Nhưng tôi vẫn là một người quan tâm đến chính trị và nghệ thuật.
    Theo lối cảm thụ bình dân, tấm ảnh 3 dòng kẽm gai cho tôi cảm giác phi nghĩa cũa lá cờ VNCH (có nghĩa là không chính nghĩa đó). Ở VN từng có chuyện ca sĩ Ngọc Sơn bị lên án (chung với thời gian bị ở tù trước đây) vì dám mặc áo t-shirt bó người với hình kẽm gai, xích sắt quấn quanh. Ca sĩ này bị cho là ám chỉ đến chế độ.
    Còn tấm ảnh cô gái với lá cờ đỏ sao vàng chỉ cho thấy sự thờ phượng đối với những biểu tượng của CNCS VN. Cũng ở VN, ngoài niềm vui bóng đá, không ai ấm đầu đến mức mặc áo cờ đỏ sao vàng như y phục bình thường. Cũng ngoài những bàn thờ tổ quốc của cơ quan nhà nước ra, không ai, và càng không có ở giới trẻ, đặt tượng bán thân của HCM trong nhà hay góc riêng tư của mình.
    Các tác giả này cho rằng họ theo hướng nghệ thuật vị nghệ thuật hay sao mà bất chấp sự thụ cảm thường tình và xuất phát từ thực tế như vậy ?
    Có lẽ đây là “nghệ thuật chính trị lên tiếng” chứ không phải chỉ là “nghệ thuật lên tiếng”. Chừng nào mà người Việt trong nước cũng có quyền có những cuộc triễn lãm mà cờ sọc được mặc trang trọng và cờ sao dưới hình thức méo mó, chừng đó hãy lên án những người chống đối những bức ảnh được Da Màu cho xem này là cực đoan”.

  • Tự Do viết:

    Theo tôi nghĩ 2 bức tranh “Vô Đế” có ý nghĩa như sau: Dân Việt Nam đi Tỵ Nạn bằng Máy Bay, Ghe Thuyền, và đi bộ, nhưng khi qua đất nước Tự Do gặp được lá Cờ Vàng thì lại bị kềm hãm trong hàng rào kẽm gai (là mất Tự Do). Dù cho có sống ở Xứ tự Do như ở Hoa Kỳ vẫn bị một số người tự cho mình là Đại Diện Cộng Đồng (Đoàn Thanh Niên Cờ Vàng giống là Đoàn Thanh Niên Cộng Sản không bằng),bắt ép người khác phải làm theo ý mình (tức là họ hành xử quyền không biết ai cho phép họ có quyền này, với lý do là họ có Tự Do biểu tình phản đối ,hăm dọa… những gì họ không thích) Theo tôi nghĩ không thích thì đừng xem hay mua, tẩy chay.
    Bức tranh này nói lên “Tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa”.

  • Michael Do viết:

    mary kino viết:
    “thử hỏi việc nhà nước Mỹ chấp nhận cho phái đoàn của Nguyễn Minh Triết qua đây cũng như chấp nhận cho rất nhiều nghiên cứu sinh, thực tập sinh, con cháu của những người có chức có quyền qua đây làm việc, hoạt động dưới nhiều hình thức, như vậy nhà nước Mỹ là “thân cộng” hay “chống cộng” ? …
    helen epperson viết:

    Hiện nay trong các khu shopping của Mỹ đều có rất nhiều hàng hóa mang nhãn hiệu “Made In Viet Nam”. Thí dụ như trong Macy có quần áo sản xuất từ Việt Nam, trong chợ búa cũng có vô số thực phẩm mang nhãn hiệu Việt Nam. Như vậy giữa vài bức tranh mà đồng hương biểu tình phản đối với sự bắt tay trong chính sách kinh tế của nhà nước Mỹ, ai thân cộng hơn ai, ai tiếp tay với cộng sản nhiều hơn ai?

    Xin phép trả lời sơ sơ như sau:

    -Cần phân biệt hai lãnh vực: Chính trị cộng đồng và chính trị Quốc Tế.
    1.- Chính trị quốc tế, hay Bang giao Quốc tế, dựa trên quyền lợi và quyền lực. Nước Mỹ bang giao với Cộng sản Việt Nam, buôn bán, thăm viếng… là vì QUYỀN LỢI nước Mỹ. Lịch sử đã chứng minh nhiều nước thù địch, sẵn sàng ném bom lên đầu nhau, nhưng khi bang giao vẫn lễ độ, nhã nhặn. Vẫn giao thương, trao đổi đại sứ, thưa bẩm tôn kính. Thì dụ giữa Trung Hoa và Hoa Kỳ trong thời chiến tranh lạnh (TTNixon thăm Tàu, khen núc Tàu là vĩ đại), và hiện nay cũng thế.
    2.- Trong khi chính trị quốc gia, hay nhỏ hơn chính trị cộng đồng thì biên giới rõ ràng hơn. Đó là biên giới của hai ý thúc, hai cách nhìn mà kinh qua hàng chục năm bao nhiêu đau thương, tàn khốc. Người Việt tại Mỹ đa số là do vượt thoát chế độ CS. Nên họ hình thành một khối có ý thức. Các nghệ sĩ trong VAALA, là con cháu của nhóm tị nạn này. Tuy họ không có kinh nghiệm đau thương như cha anh, nhưng họ đến đất tự do là vì ngược đãi của CS lên gia đình họ (nếu họ ở lại VN, họ sẽ biết điều đó). Họ có thể lựa chọn cách nhìn của họ (theo hay chống Cộng). Nhưng họ không thể đứng giữa Cộng đồng mà làm những việc gây shock trong cộng đồng. Đó là phản bội và man trá.
    Brian Đoàn đã so sánh việc Tổng thống Bush chụp hình bên cờ VC và tượng Hồ Chí Minh với việc anh ta vẽ hình cờ VC. Sự so sánh này chứng tỏ nhận thức của Brian rất kém. Như đã giải thích trên. Bush đến VN do lời mời của VC, được trải thảm đỏ đón tiếp. Bush vì ngoại giao mà chụp hình. Còn Brian Đoàn, thì vì cả gia đình bị ngược đãi mà bỏ ra đi, chẳng ai mời mà Brian Đoàn tự nguyện vẽ hình cờ đỏ phô diễn trước mắt những người chống Cộng. Như thế là sao? Brian Đoàn lại la mắng người xem là ngu dốt, không hiểu ý anh ta qua bức ảnh. Nếu anh ta trưng ra một tấm hình mà người xem ai cũng hiểu ngược với ý anh ta, thì anh ta nên xem lại tài năng diễn đạt của anh ta.

  • nguyen viết:

    Một cách nhìn khác,

    5 ông mù đi xem voi, mỗi anh “thấy” con voi theo một ý riêng, dù là khác hẳn với hình ảnh chính, rồi đánh nhau vỡ đầu. Tác giả đã nói lên cái cảm quan của mình, mà quý vị không chịu, bắt nó phải là cái “thấy” trong mắt quý vị, rồi nhảy cẫng lên mà chửi người ta, dù là mình sai bét bè be. Để đối lại cái sự “cưỡng dâm nghệ thuật” của quý vị, đây là cách “thấy” của tôi, một anh sáng mắt, nhưng thấy thiên hạ “chối” quá, nên nhắm mẹ nó hai con mắt lại, cho nó đi với “main stream”.

    Tác phẩm song đôi của Steven Toly nói lên xuất xứ của người Việt Quốc Gia (cờ vàng) tị nạn cộng sản đến cộng đồng Việt tại Mỹ bằng mọi phương tiện (tàu bay, tàu bè, đi bộ), và rồi lại bị trói buộc, cưỡng chế ngay tại quê hương tạm dung bởi những người chống cộng có tính cách áp đặt, hù dọa và bạo lực (ba sợi kẽm gai). Tác phẩm lột trần sự thật tréo ngoe của những người rêu rao đi tìm tự do, mà lại muốn bỏ tù tự do người bất đồng chính kiến với mình, gợi lại một độc tài áp đặt của Ngô triều ngày nào.

    Tác phẩm của Brian Đoàn cho thấy một thiếu nữ, hơ hớ xuân xanh, sống trong chế độ cộng sản (mặc áo cờ đỏ), thẫn thờ nhìn đến một tương lai vô định (cặp mắt dìu dịu buồn tây phương), với cuộc đời bị đè nặng dưới chủ nghĩa cộng sản mà biểu tượng là bác Hồ (tượng Hồ Chí Minh như một cái đồ chặn giấy). Cô gái đại diện cho lớp thanh niên thế hệ 8X, 9X. Tác phẩm mang ý tưởng chống cộng cực cao, nhìn mây nẩy trăng.

    Tác phẩm của Long Bùi thấy số phận hẩm hiu ế chồng của thiếu phụ Việt tại hải ngoại (cờ vàng, sọc đỏ, mặt già chát, cười gượng gạo), dù là đã đoạt giải hoa hậu (Mrs.) vì đám đàn ông Việt kiều sồn sồn và già lão ở Mỹ, động cỡn (chai viagara) kéo nhau về VN lấy vợ nhí tuốt luốt. Một tác phẩm đầy tính nhân sinh, hiện thực.

    Đấy, ý nghĩa tác phẩm của người ta thâm thúy như thế đấy, vậy mà các ông, các bà chống cộng, chống lung tung, máu quá, cứ phát biểu linh tinh. Người ta đã van vỉ các-ông-các-bà-chống-cộng làm ơn nhìn kỹ dùm, nó là con voi, chứ không phải cái cột nhà hay con đỉa, mà các-ông-các-bà cứ nhảy chồm chồm lên mà đòi … vào mồm người ta là như thế nào. Chỉ được cái nhắng hão, rõ là rách việc.

    Thôi thôi chớ trách chi bầy trẻ
    (già mà hành động ấu trĩ: chửi rủa, kém văn hóa, xịt sơn)
    Thôi để rồi ta sẽ liệu bồi
    (Tác phẩm choáng lắm, cực hay đấy, các tác giả cứ thế mà phát huy nhé).

  • Mê Linh viết:

    Gửi ông/ bà PhuongNam: Khi xem bức tranh Viagara, tôi lại không thấy có gì là xúc phạm hay sỉ nhục lá cờ vàng cả. Ông/bà có để ý thấy hình ảnh lá cờ đỏ trên cổ áo cô gái không? Theo tôi, tác gỉa chỉ muốn nói ông mong muốn cuộc triển lãm này sẽ như một liều thuốc bổ giúp cho cuộc gặp gỡ Quốc Cộng được thăng hoa mỹ mãn. Có thể tác gỉa quá ngây thơ, có thể điều mơ ước đó là không tưởng, nhưng sự quan tâm đến hiện tình đất nước và tư tưởng hòa bình đó ở một nghệ sĩ Việt Nam trẻ tuổi theo tôi đáng được ngợi khen và khuyến khích thay vì phỉ nhổ chà đạp bởi thế hệ cha anh mình.

    Gửi ông/bà Tự Do: Tôi cũng có cùng một suy nghĩ như ông/bà khi xem hai bức “Untitled” và “By Land, Air or Sea”. Tôi thích hai bức tranh này nhất trong những tác phẩm bị lên án này vì sự nhận định can đảm và chính xác của nó.

  • PhuongNam viết:

    Thưa ông/bà Mê Linh,

    Cảm nhận là “cảm nhận” ! Ông/bà có quyền nói lên cảm nhận của ông/bà. Và tôi cũng chỉ đơn giản nói lên những cảm xúc của mình . Tôi thấy bức hình là một bức vẽ “nguệch ngoạc, và thiếu nghệ thuật”.

    Nếu nó là một tranh “trào phúng” và được “nguệch ngoạc” để đem đăng trên một báo ra hằng ngày, mua vui trên điều gọi là miả mai, châm biếm, chọc cười, thì có lẽ tôi đã không phản ứng. Nhưng ! Nó được đặt ở một cuộc triễn lãm mang tính chất nghiêm túc, với mục đích chuyên chở rất nhiều trọng trách vĩ đại như hai cô giám khảo đã bộc bạch (với 7 tháng trời chuẩn bị chẳng hạn), thì tôi cho đó là điều tác giả muốn “nghiêm túc, nghiêm trang sỉ nhục” người khác và người cảm thấy bị sỉ nhục cần phải và nên được lên tiếng.

    Thắc mắc của ông/bà về cảm nhận của tôi về bức hình làm tôi nhớ lại một việc đã xảy ra ở trường Đại Học Cộng Ddồng Orange Coast Community College cách đây đã khá lâụ Lúc đó, những buổi tối trời, có một anh thanh niên thường hay lén lút đứng nấp sau những chiếc xe và chià “của quý” của mình trước mặt các bà, các cô, đặc biệt là các cô học sinh người Việt và tương đối nhút nhát. Điều đương nhiên xảy ra, là các cô gái, phần đông là trẻ trung này la hoảng thất thanh. Cảnh sát của trường từ đó đạp xe vòng vòng khuôn viên đại học để ngăn ngừa chuyện này xảy ra, và các cô gái từng thấy được cái “cuả quý” tênh hênh đó được gặp vị “cố vân'” (counselor) người Việt để trấn an. Cô Pham Hue (hiện tại là Dean, Couseling Department) đã phát biểu rằng trong số các cô gái đã là “nạn nhân” đã thấy được của quý của ông bạn (có lẽ là hơi có vấn đề về tâm lý) kia thổ lộ rằng cô ta có cảm giác như mình vưà bị hãm hiếp (raped). Tôi đọc được bản tin này đăng trên tờ báo điạ phương. Dẫu bản thân tôi cho rằng : nếu tôi có lỡ là “nạn nhân”, có lỡ thấy cái của quý của thiên hạ tênh hênh, lủng lẳng, thì tôi cũng không nghĩ rằng hình ảnh đập vào mắt đó lại có thể làm tôi có cảm giác mình bị xúc phạm trầm trọng như là bị hãm hiếp. Nhưng ngược lại, tôi tôn trọng cảm giác thấy mình bị sỉ nhục của cô gái ấỵ Cảm giác là cảm giác, thưa ông .

    Khi nhìn vào bức hình, cái hào quang nhếch nhác chung quanh, cái “nguệch ngoạc” hình ảnh của một cô gái cầm chai Viagra như quảng cáo chào mời, sẵn sàng phục vụ, tôi thấy bức ảnh tự nó là biểu hiện những điều rất rẻ tiền, trơ trẽn về người đan` bà nâng niu lọ Viagra và hãnh diện khoác vòng khăn cờ vàng ba sọc đỏ lên người mình, trong chiếc áo dài truyền thống, đầu đội vương miện. Cô gái trong hình làm tôi liên tưởng đến sự khốn nạn khi những cô gái Việt Nam tô son điểm phấn và nhoẻn miệng cười ngu ngơ trong ngày cười để được gả cho những gã tàn tật, sứt mẻ ngoại quốc đã bỏ tiền ra mua họ về làm vợ.

    Nếu như tấm ảnh của Long Bùi là phản ánh sự thật về những người đàn bà Việt Nam (ở) “hải ngoại” [FOB] và “nghệ thuật lên tiếng” [Art Speaks] để phản ánh sự khốn nạn, cùng quẫn đang xảy ra nhan nhản đối với phần lớn những cô gái đã và đang bán thân cho những người ngoại quốc, thì có lẽ đó mới đúng với cái tính “nhân sinh” và “hiện thực” mà ông/bà nguyen đã tuyên bố ở trên .

    Tôi mong rằng tôi đã trả lời được câu thắc mắc của ông/bà Mê Linh.

    Về ý kiến của ông/bà rằng “Theo tôi, tác gỉa chỉ muốn nói ông mong muốn cuộc triển lãm này sẽ như một liều thuốc bổ giúp cho cuộc gặp gỡ Quốc Cộng được thăng hoa mỹ mãn” tôi xin được phép yêu cầu ông/bà đọc cho thật kỹ lại những lời hai vị giám khảo và tổ chức cuộc triễn lãm bàn về mục đích của cuộc triễn lãm. Tôi e rằng ông/bà đã suy nghĩ lệch đi quá xa với mục đích ban đầu của ban tổ chức .

    Chào ông/bà nguyen,

    Chúng ta lại gặp nhau ở đây! Tôi lại thấy ông/bà nhìn vấn đề một cách rất ngược ngạo khi cho rằng ” Tác phẩm của Long Bùi thấy số phận hẩm hiu ế chồng của thiếu phụ Việt tại hải ngoại (cờ vàng, sọc đỏ, mặt già chát, cười gượng gạo), dù là đã đoạt giải hoa hậu (Mrs.) vì đám đàn ông Việt kiều sồn sồn và già lão ở Mỹ, động cỡn (chai viagara) kéo nhau về VN lấy vợ nhí tuốt luốt. Một tác phẩm đầy tính nhân sinh, hiện thực.”

    Nếu ông/bà là người chỉ biết nói sự thật và tôn trọng sự thật, thì ắt hẳng ông/bà đã tìm ra được được những con số về các thiếu phụ Việt hẩm hiu ế chồng và tay cầm lọ Viagra để mời chào ? Thiết nghĩ, việc các ông có rất động cỡn và đi tìm bồ nhí đi nưã, cũng chưa chắc các bà đã phải cầm chai Viagra chào mời đâu ông nhỉ ? Tôi mong rằng ông thảo luận nhưng phải dựa vào bức hình và khả dĩ có những lời giải thích chút ít gì gọi là hợp lý.

  • Mê Linh viết:

    Gửi ông bà PhuongNam: Cảm ơn ông bà đã hồi âm và chia xẻ với tôi cảm nghĩ của ông bà.

    Tuy nhận thấy so sánh việc triển lãm bức tranh của nghệ sĩ Long Bùi như việc phô bày bộ phận sinh dục nơi công cộng bởi một kẻ tâm thần là một so sánh rất khập khiễng và có phần bất nhã, tôi xin tôn trọng tư duy và mỹ quan của ông bà.

    Tôi nghĩ chúng ta cần lắng nghe chính nghệ sĩ Long Bùi thì mới biết tác gỉa thật sự muốn gửi gắm thông điệp gì đến người thưởng lãm qua tác phẩm của mình, và rất mong Ban Biên Tập Da Màu nếu có thể được xin vui lòng chuyển giúp chúng tôi câu hỏi này đến nghệ sĩ Long Bùi. Theo tôi đây là tác phẩm ngộ nghĩnh và lý thú nhất trong những tác phẩm “bị lên án”, vì bức hình đó có thể được hiểu theo nhiều nghĩa.

    Tôi cũng xin được nói rõ hơn một chút về sự suy diễn của tôi mà ông bà PhuongNam cho là đã đi quá xa.

    Đúng là có thể gây ra hiểu lầm nếu chỉ nói “mong muốn cuộc triển lãm này sẽ giúp cho cuộc gặp gỡ Quốc – Cộng được thành công”. Mục đích của Ban Tổ Chức và các nghệ sĩ tham gia FOB II không phải là tuyên truyền cho chủ nghĩa Cộng sản như họ đã nói đi nói lại trong nhiều bài phỏng vấn, và việc thỏa hiệp hay hợp tác với nhà cầm quyền trong nước cũng là điều cá nhân tôi không bao giờ ủng hộ, như tôi đã viết trong một thư ngắn gửi cô Trâm Lê bên bài “Phỏng vấn Trâm Lê” cũng trên Da Màu.

    Vậy xin cho tôi được sửa lại câu nói của mình như sau: “Cảm nhận của tôi là tác gỉa hy vọng FOB II sẽ như một liều thuốc trợ lực giúp cho cuộc gặp gỡ (hay đối thọai) giữa những người có nhãn quan khác nhau về mối hiềm khích Quốc – Cộng được mỹ mãn, tốt đẹp”.

    Tôi tin rằng giữa các nhóm ủng hộ FOB II như tôi và những người chống đối cuộc triển lãm này có một điểm chung: Chúng ta đều tin rằng cuộc đấu tranh nhằm xóa bỏ sự độc quyền quyền lực của đảng Cộng sản Việt Nam cần phải là một cuộc đấu tranh quyết liệt và không khoan nhượng.

    Điều khác nhau chỉ là đối với tôi không khoan nhượng không có nghĩa từ chối lắng nghe và phủ nhận giá trị của những ý kiến khác biệt, hay tìm cách triệt tiêu quyền tự do ngôn luận, tự do thể hiện của người khác. Hễ ai không suy nghĩ như mình, không chống Cộng theo cách của mình, là dán ngay cho cái nhãn “phản bội”, “vô ơn”, và tìm cách bịt miệng người ta lại. Hành xử như thế là rất phi dân chủ và rất giống những người Cộng sản.

    Tệ hơn thế nữa, tôi nghe nói còn có nhiều người quá khích đã tìm cách hủy họai các tác phẩm và hành hung những người ủng hộ FOB II. Cảm nhận của tôi là việc xâm phạm tài sản và thân thể người khác như thế là những hành vi dã man không thể chấp nhận được trong một xã hội văn minh, cho dù nhân danh bất cứ điều gì.

    Điều tai hại nhất mà những người chống Cộng cực đoan này có lẽ không nghĩ tới, đó là cứ suy diễn mù quáng và hành động côn đồ như vậy, họ đã vô tình giúp cho nhà cầm quyền Cộng sản vững mạnh thêm vì đã làm cho người dân vì ghê sợ sự vô trí và tàn bạo của chính họ mà thêm nghi kỵ và xa lánh hết tất cả các phong trào vận động đa nguyên, đa đảng cho Việt Nam. Xin được nói thẳng ra là người ta sợ Cộng sản sụp đổ thì các ông các bà này sẽ kéo về để tắm máu người ta vì lòng hận thù mù quáng của các ông các bà.

    Xin ông bà PhuongNam bỏ qua cho tôi nếu ông bà cũng không phải là người ủng hộ những hành vi như trên. Tôi chỉ mong được nhân cơ hội này chia xẻ cho hết những cảm nghĩ của mình, với tư cách một cá nhân trong cái “số đông thầm lặng” đã cảm thấy cần phải “lên tiếng” để khẳng định sự hiện hữu của mình, và để ủng hộ những hoạt động tôi tin là hữu ích cho sự phát triển của các cộng đồng người Việt hải ngoại và tiến trình dân chủ hóa cho quê hương.

  • Chấm Phá viết:

    Tôi không dám nói bức tranh Viagra có đầy đủ tiêu chuẫn để được triễn lảm hay không, nhưng tôi không thấy nó có ý muốn “sỉ nhục lá cờ vàng”. Tôi thấy nó có ý muốn châm trích những kẻ mượn cờ vàng để sinh sống.

    Người đàn bà trong bức tranh đeo vương miện, băng rôn chéo ngang vai là lá cờ vàng, theo tôi là một thí sinh của một cuộc thi hoa hậu, hoa khôi. Có thể người đàn bà trong hình là một hoa hậu, hay á hậu. Người đàn bà này lại quảng cáo món hàng Viagra. Tức bà ta dùng cờ vàng, dùng vị trí của một hoa hậu để làm thương mại. Nhìn theo điểm này, bức tranh chỉ trích người đàn bà trong hình.

    Nhìn theo một khía cạnh khác, người quảng cáo phải biết nhắm vào đối tượng của mình để bán hàng. Như vậy, người đàn bà kia, vác cờ vàng lên vai, đi bán Viagra, ám chỉ rằng đối tượng khách hàng của bà ta là những người thích thấy người khác vác cờ vàng ra khoe. Có phải đây là một lời châm biếm nhắm vào những kẻ thích vác cờ vàng đi khoe?

    Theo cách nhìn nào đi nữa, tôi không thấy bức tranh có ý muốn sĩ nhục lá cờ vàng, mà chỉ nhắm vào, châm trích những kẻ lợi dụng cờ vàng để làm thương, để kiếm một chút dang vọng. Sự thật có những kẻ đó hay không, tôi nghĩ dân Cali hiểu rỏ nhất.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)