- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Bệnh Quấy Nhiễu ♦ Chia Nhau Văn Tài, Làm Gì Có

 
 

 

Bệnh Quấy Nhiễu

 

Những cái đầu gật gù tán chuyện bi quan trong quán, trong phòng khách, ngoài vườn sau, sân trước. Những cái đầu lỏng lẻo nặng buồn đau tự nguyện. Giận dỗi đất trời, chê người chung quanh. Khinh thế ngạo vật…
Nói với nhau: đời sống chán phèo.
Có lẽ vì trái tim nhạt nhẽo
có lẽ vì tâm tư dễ rách lúc dằng co
có lẽ vì thất bại, thất vọng, không vừa ý
có lẽ vì tình yêu đang độ lạnh lùng
có thể vì thiếu tình dục
có thể vì bản thân chính thực chán phèo.

Thay vì quấy nhiễu người khác
lướt mạng xem phim dâm
giải trí
giải tỏa
giải nhiệt
giải sầu
kiến thức về phụ nữ gia tốc, từ đó suy ra chuyện nhân sinh. Tự nguyện vui vẻ. Mặc kệ thắng bại nhục vinh. Không dư giờ rảnh rỗi gật gù.
Thay vì quấy nhiễu người khác.

 

 

 

Chia Nhau Văn Tài, Làm Gì Có

 

Một mình thôi
hãy tập chơi với mình
quên đi những kẻ đồng tâm đồng chí hướng
văn chương không có bạn đồng hành.

Có thể ăn chung với bạn thân
có thể ngủ với bạn gái
có thể thề hẹn tri âm
nhưng hãy quên đi, không có bạn chia nhau văn tài.

Thế giới văn chương mênh mông mà lạnh lẽo, sáng đẹp mà mùa đông quanh năm, chẳng những cô đơn mà cô độc.
Mỗi trái tim đập máu tị hiềm ầm ĩ bơm nụ cười hiền hòa cảm thông. Mỗi cái lưỡi nuốt trộng chê bai để bóng bẩy lời khen: “Thành thật mà nói…” Mỗi bàn chân lăm le gạt bước kẻ khác trong đám đông. Đôi tai xoay tròn đón nghe lời phê phán. Lạ lùng thay, sao nói yêu văn thơ?
Hãy tập chơi với mình dù buồn bã
Đừng quan tâm xây dựng
Đừng nghĩ cách chia sẻ
Một mình thôi
Làm gì có chuyện chia nhau văn tài.

 

 

 

.

bài đã đăng của Ngu Yên


6 Comments (Open | Close)

6 Comments To "Bệnh Quấy Nhiễu ♦ Chia Nhau Văn Tài, Làm Gì Có"

#1 Comment By sử mặc On 14 November 2014 @ 11:16 am

Đúng đấy bạn Ngu Yên!
Lân tài thì hiếm [tuồng như không có]
G[Tr]anh tài thì vô số kể.

Sử Mặc

#2 Comment By Ngu Yên On 16 November 2014 @ 9:20 am

Cảm Khái Lời Bình của Sử Mặc

Sử sách ngàn năm Mặc kệ có tài hay không có.
Thi sĩ biến mất, đôi lời ca ngợi, có ích gì!
Lúc sống tranh nhau, hữu lý, ngôi cao, vui làm thi sĩ.

Hãy tranh với Tomas Transtromer, Wislawa Szymborska, Seamus Heaney, Derek Walcott, Octavio Paz, Joseph Brodsky, Jaroslav Seifert, Czeslaw Miloz,….không cần giải Nobel.
Hãy tranh với Guillaume Apolinaire, Anna Akhmatova, Charles Bukowski, Elizabeth Bishop, Jorge Luis Boeges, Andre Breton, E.E. Cummings, Billy Collins, Li Ching Chao, Allen Ginsberg, Robert Lowell, Denise Levertov, …. nhiều quá sao sáng trên trời.

Chúng ta sẽ hiểu vì sao dế gáy trong bóng tối
người thường nghe rất buồn
thi sĩ hài cú Issa nghe lại hân hoan.

Chuyện về sau kể lại
Sử sách ngàn chương Mặc kệ gió với mây.

Cảm ơn bạn Sử Mặc.

Ngu Yên

#3 Comment By thường mộng On 16 November 2014 @ 1:46 pm

Con Đường Thuốc Độc,

“…Thay vì quấy nhiễu người khác
lướt mạng xem phim dâm …”

Ngu Yên làm thơ mỗi ngày mỗi “lậm” vào đàn bà,dường như với Ngu Yên cái váy người đàn bà không không kéo xuống một chút,thơ khó ló ra…
Houston không có núi,Ngu Yên sao chẳng tự mình đắp núi mà lên.Đã vào thế gian,còn than thế gian nhiều bụi,vốn “thấm thấu” của Ngu Yên nằm ở chỗ nào…

******

Văn tài là một thứ công phu,thường từ thiên phú,không chia được.Văn tài dưới dạng đá tảng.Văn Ngu Yên không đủ để người khác ganh,thơ Ngu Yên không đủ để người khác tranh.
“không có bạn chia nhau văn tài”nhưng không thể bảo”văn chương không có bạn đồng hành”.Sao Ngu Yên vất đi cái thơ mộng vốn có của mình,Sao Ngu Yên hóa trang thành một nhân vật khác,sao Ngu Yên không quán tưởng thế gian vào một hạt cát…đôi khi.

Nơi trái tim người cần độ lượng
Nơi tâm thức người cần thênh thang
Nơi bước chân người cần bước tới
Nơi đối mặt người cần yêu thương…

Cảm ơn những bài thơ từ anh,Ngu Yên.
Cảm ơn tạp chí Da Màu.

#4 Comment By sử mặc On 16 November 2014 @ 8:38 pm

Xem phim “râm” chỉ thấy toàn đùi và mông. Núi ở sẵn trong mình, chỉ cần trạc ngực là thấy núi mình nhô ra. Ngu Yên là Ngu Yên. Đừng bắt Ngu Yên làm Nghiêng U.

Sử Văn Mặc ( thêm chữ lót Văn cho có vẻ đờn ông )

#5 Comment By Ngu Yên On 17 November 2014 @ 10:14 am

Anh Thường Mộng ơi,

Anh đã đạt đạo cao, xem đời như hạt cát. Cái tên Thường Mộng cũng đã nói lên ý nghĩa làm người. Chúc mừng anh.

Thế gian có nhiều loại thuốc độc. Loại này càng uống càng được thích thú. Thuốc độc này chiếm gần 45% mạng lưới. Và là cõi nhân sinh thăm viếng hàng ngày, nhiều nhất trong mỗi giờ. Thống kê nói thế. Mình nghe thế. Còn như thế nào, cứ để mỗi người tự nghĩ, tự nhận, tự suy.

Còn đàn bà và váy đàn bà? Ước gì có mãi. Cho đến chết chắc Ngu Yên cũng không đạt được đạo như anh.

Thế nhưng, tại hạ xin lãnh nhận huấn dụ của sư huynh. Sẽ cố gắng tu tập cho thành người.

Xin cảm tạ.

Ngu Yên

#6 Comment By black raccoon On 18 November 2014 @ 5:02 pm

ngu yên trăn trở liên tồn
thâm niên thi sĩ bồn chồn nghiêng … u
(bàng văn … dzúi)