- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

mùa chết phần 39-30

39

Đối mắt của người đàn bà vẫn mở ra hết cỡ. Ánh sáng lại tiếp tục được chuyển tới. Những đường gân đỏ bắt đầu xuất hiện trong mắt. Lúc đầu chúng xuất hiện một cách chậm chạp, nhưng càng về sau chúng xuất hiện càng lúc càng nhanh hơn. Và cuối cùng đôi mắt đỏ ngầu như máu bởi sự góp mặt của hàng nghìn đường gân màu đỏ. Nhưng đôi mắt người đàn bà vẫn mở ra hết cỡ. Bây giờ đôi mắt dừng lại bởi nó thấy một con nhện đang nằm bất động. Không biết là con nhện đang nằm trên một cái gì nhưng đó là một con nhện bất động. Đôi mắt tiếp tục quan sát con nhện, con nhện màu đen và có hàng nghìn những sợi lông nhỏ li ti trên thân thể nó. Con nhện bất động quá lâu khiến cho đôi mắt mỏi dần. Nhưng nó vẫn mở ra hết cỡ nhìn vào sự bất động của con nhện. Cuối cùng con nhện cử động, đó là sự dịch chuyển của chân sau cùng, phía bên phải. Đôi mắt dịch xuống bên dưới khoảng 1,8cm. Lần này đôi mắt bị kích thích bởi cách con nhện khoảng 1,8cm xuống bên dưới là một vật có hình tròn nhỏ, màu đen xen lẫn với màu trắng. Đôi mắt người đàn bà nhận ra đó là một con muỗi bị quấn bởi những sợi tơ nhện mỏng. Một cái bẫy đã được chăng ra cho những kẻ xấu số.

 

38

Đoàn người vẫn tiếp tục cầu nguyện: “Chúng con đã tới nơi đây bằng niềm khát khao tường giải về vạn vật xung quanh chúng con. Và chúng con đã khẩn cầu người. Song người không đáp lại. Người không nhìn thấy nước mắt của chúng con tuôn rơi. Người không nhìn thấy trong chúng con không có một kẻ thấu thị. Chỉ là những kẻ đớn hèn và những đôi mắt mù rối. Chúng con đã đi để được về với bến bờ của nước. Chúng con mong đợi những cánh buồm kéo đến từ xa khơi. Hàng trăm người, hàng nghìn người, thậm chí hàng triệu người trong chúng con đã ngã xuống. Đất không đón họ về, những chiếc quan tài chúng con mang theo không đủ cho những hình hài dù là nhỏ bé. Xin người hãy tỏa rạng. Người sẽ tỏa rạng nơi nơi và chúng con mong chờ điều đó. Khởi thủy của chúng con là gì, chúng con cầu xin đấng tối cao đừng nói rằng khởi thủy của chúng con là nhện dù rằng chúng con đã tự dằn vặt và đớn đau vì chúng con cho rằng khởi thủy của chúng con là nhện. Bọc trứng đã được tạo sinh bởi một mối tình diễm lệ nhưng lời nguyền chia cắt đã ứng vào bản mệnh của chúng con. Không gì cả, chỉ còn lại đớn đau. Chỉ còn lại đớn đau trong đống tro tàn nhàu nát.” Chiếc dương vật bằng đá vẫn trơ lì trong không gian lạnh lẽo và hoang vu. Những áng mây sà xuống trên đầu chiếc dương vật và lặng lẽ vây phủ lấy nó. Những đứa trẻ và những người già còn sót lại bắt đầu run rẩy và lần lượt ngã xuống. Tiếng kêu của những vòng xích lại vang lên. Giờ đây trong đoàn người không một ai có đủ sức để cầu nguyện. Khi tỉnh dậy họ nhìn vào mặt nhau, sờ lên người nhau và lại gào khóc. Chiếc dương vật vẫn trơ lì như bản thể của nó. Những áng mây đã tan đi và ánh nắng mặt trời đã chiếu vào chiếc dương vật. Trông như chiếc dương vật đang tỏa sáng, nhưng thực ra đó là ánh sáng của mặt trời. Những người còn sống phải chặt tay những người chết để giải thoát họ khỏi vòng xích. Không biết bao nhiêu cánh tay đã bị chặt ra. Những cánh tay bị chặt văng đi khắp nơi, và những cái xác nằm bất động trên nền đất ẩm lạnh.

Vòng xích như được nới rộng hơn bởi đã có rất nhiều người chết. Giờ đây những người còn sống có thể di chuyển dễ dàng hơn và tiếng kêu phát ra từ những vòng xích càng lúc càng nhiều hơn. Những người còn sống vẫn tiếp tục cầu nguyện.

Trong ánh nắng ban mai, những thiếu nữ ngực trần hiện ra như một sự thách thức với lời nguyền của họ. Họ vẫn cúi xuống và cầu nguyện dưới chiếc dương vật bằng đá. Mỗi khi họ giơ tay lên trời những bầu vú lại rung lên, những hạt sương trên những núm vú rơi xuống đất, có những hạt tan biến vào không trung khi chưa kịp rơi xuống. Có nhiều hạt sương không rơi xuống mà chảy trượt xuống phía dưới và tan đi trên da thịt.

Họ lại cầu nguyện: “Chúng con đã cầu xin người, cả ngàn lần chúng con cầu xin người. Người đã không hiện hữu nhưng người luôn muốn mình là kẻ độc tôn. Sự bại hoại về thể xác và nỗi đớn đau về tinh thần đã vắt kiệt chúng con. Cảm thức vong thân luôn đọa đày chúng con trong mỗi cơn mê. Rồi sau cơn mê chúng con bám víu vào người nhưng người đã ruồng bỏ chúng con. Mưa máu sẽ đổ xuống khi chúng con lầm lũi bước đi trong cơn mê dại vô lối thoát. Liệu rằng chúng con có cần giữ vững đức tin khi người mãi lẩn tránh chúng con. Sẽ không còn xa nữa ngày tận thế, mưa máu sẽ nhấn chìm chúng con trong cơn phẫn nộ cùng cực. Người không bao giờ là nơi để chúng con bấu víu. Người không hiện hữu và cũng chẳng bao giờ hiện hữu. Chúng con sẽ trở thành những kẻ vô thần trong phút chốc. Ngay giờ đây chúng con sẽ nguyền rủa người. Người đã lừa dối chúng con bằng những lời lẽ cao siêu của người. Chúng con đã bước vào mê lộ khi niềm tin đã chín. Những người anh em của chúng con đã chết và tất cả chúng con sẽ đi vào mùa hủy diệt.” Những tiếng nói yếu ớt của những kẻ còn sống sót không vang đi xa. Chúng chỉ là những hơi thở đứt quãng rồi tan biến trong không gian đầy mùi xú khí.

 

37

Đừng chạm vào nó

Nó xù lông lên thì toi đấy

Cứ thêm ánh sáng đi

Những bóng đèn trên cao cần được bật lên

Đừng nghĩ đến việc hạ màn.

 

36

Người đàn ông số 7 lại thiếp đi. Anh ta đổ gục xuống bên một gốc cây. Khi anh ta đổ gục xuống những vòng xích lại vang lên. Nhưng không còn vang lên như trước. Đó là những tiếng động nhỏ rồi tắt ngấm trong không gian câm nín. Người đàn ông số 7 hắt ra những hơi thở yếu ớt và cất lên những lời không rõ. Đó chỉ là những tiếng thều thào. Rồi cả thân hình của người đàn ông số 7 chuyển động. Thân hình anh ta cong bật lên rồi lại hạ xuống. Bất ngờ người đàn ông số 7 hét lên: “Tiểu dân thấy bên kia có ánh sáng.” Sau câu nói đó anh ta lại hoàn toàn bất động. Đám đông bị đánh thức và lồm cồm bò dậy. Những con mắt ngơ ngác nhìn nhau. Những đứa trẻ còn sống sót không biết thứ quỷ quái gì đã xảy ra. “Tiểu dân thấy bên kia có ánh sáng. Rõ ràng đó là ánh sáng”, người đàn ông số 7 lại mê sảng. Những con mắt của đám đông ngơ ngác nhìn nhau. Những thiếu nữ ngực trần mỉm cười trong khi gã đàn ông nhỏ thó đứng lên và nhìn về phía bên kia. “Chẳng có một đốm sáng nào cả”, gã đàn ông nhỏ thó nói. Rồi tất cả đám đông đứng lên và nhìn về phía bên kia. Nhưng cái họ thấy là màn đêm bao phủ. Những tiếng thở dài não ruột và những lời nguyền rủa vang lên. “Nhìn đi, bên kia có ánh sáng”, người đàn ông số 7 lại nói. Toàn thân anh ta rung lên rồi bất động.

“Mơ đấy.” Một đứa trẻ nói.

“Dối lừa đấy.” Một thiếu nữ ngực trần nói.

“Những hi vọng sẽ tắt ngấm trong tro tàn.” Gã đàn ông nhỏ thó rít lên. Và rồi là những tiếng chửi rủa khác của những kẻ còn sót lại trong đoàn người.

 

35

Khi đức tin đã bị nguyền rủa

Máu và nước mắt sẽ trộn lẫn vào nhau

Những tiếng kêu không đủ hình hài

Những xác thân đang phân hủy

Mi sẽ cất lên những tiếng nói đầu tiên trong màn đêm không có vì tinh tú

Đoàn người nhìn nhau và sẽ nhìn nhau cho đến lúc những cột sóng từ trùng khơi ập đến.

Rồi tan.

34

Con nhện đã bất động trong một khoảng thời gian khá lâu. Phía trên, những chiếc lá khô đang rơi xuống. Có một chiếc lá nhỏ rơi xuống và vương vào những sợi tơ. Nó rung lên khi gió kéo tới rồi rơi xuống phía dưới. Chiếc lá rơi không gây ra một tiếng động nào cả. Phía trên, những chiếc lá khô vẫn tiếp tục rơi xuống. Phía dưới, một vùng đất xốp đã được hình thành từ rất lâu. Đó chính là xác của những chiếc lá đã bị phân hủy, chúng tạo thành một vùng đất xốp màu đen. Con nhện vẫn bất động và những ngón tay cũng hoàn toàn bất động. Đã có một thứ nước rỉ ra giữa những vết nứt trên năm ngón tay. Một thứ nước màu vàng. Chúng rỉ ra nhưng chưa kết thành giọt. Xác con muỗi vẫn bị những sợi tơ quấn lấy, thỉnh thoảng nó đong đưa khi gió kéo tới. Không có một âm thanh nào đáng kể. Không gian vẫn hoàn toàn yên tĩnh.

Đôi mắt của người đàn bà cũng đã nhắm lại trong một khoảng thời gian khá lâu. Nhưng rồi nó lại mở căng ra tột độ và thu vào những hình ảnh của vạn vật xung quanh. Ánh sáng vẫn tiếp tục chiếu đến. Những sợi tơ được chiếu sáng, chúng ánh lên như chính chúng đang phát sáng. Hằng trăm sợi tơ, có những sợi đã đứt ra bay trong không gian và tan biến vào một nơi không thể xác định. Khi ánh sáng được chiếu đến con nhện bắt đầu cảm nhận được sức nóng và sự thay đổi trong không gian. Nó bắt đầu cử động. Cái cử động đầu tiên là hai con mắt phía trước đầu nó, tiếp theo là những đôi chân của nó. Quan sát kỹ thì thấy một cái chân sau cùng của con nhện đã biến mất. Ánh sáng tiếp tục chiếu tới, cách con nhện khoảng 4,2cm có một vật nhỏ dài khoảng 1,5cm đang quấn vào những sợi tơ. Đó là chiếc chân sau cùng phía bên trái của con nhện. Những sợi tơ đã quấn vào chiếc chân nhỏ bé khiến cho nó không thể rơi xuống phía dưới như những chiếc lá khô. Đôi mắt của người đàn bà vẫn quan sát mọi thứ, những chiếc lông mi trên đôi mắt đã rụng xuống gần hết, quầng mắt bắt đầu chuyển màu, lúc đầu là màu thâm tím, về sau chuyển thành đen sẫm. Hai con ngươi trên đôi mắt của người đàn bà như muốn bật tung ra ngoài khi con nhện bắt đầu chuyển động. Nó lại nhảy lên phía trên đầu ngón tay giữa, tiếp tục nhả tơ cho dù những sợi tơ dính bệt vào thứ nước ố vàng trên những vết nứt. Đây là những hoạt động tinh tế mà đôi mắt của người đàn bà nhận thấy được. Khi những làn gió mạnh kéo đến thì những sợi lông mi trên đôi mắt của người đàn bà lại rụng xuống, có một số bị gió thổi đi, số còn lại bay đến và dính chặt vào thứ nước ố vàng trên các vết nứt. Những ngón tay vẫn hoàn toàn bất động. Con nhện bắt đầu tiến về phía xác của con muỗi. Nó dùng chân trước chạm vào xác con muỗi rồi dùng hai chiếc răng cắm vào đó. Nhưng cuối cùng con nhện rút hai chiếc răng ra khỏi thân thể con muỗi. Người nó chồm lên rồi hạ xuống. Nó tránh xa xác con muỗi và lùi lại phía sau. Bây giờ con nhện di chuyển một cách khá khó khăn bởi chân nó luôn tiếp xúc với thứ nước ố vàng rịn ra từ những ngón tay và lòng bàn tay. Một thứ nước tựa như một chất keo kỳ lạ. Đôi mắt của người đàn bà lại nhắm lại. Lần này nó nhắm lại trong một khoảng thời gian khá lâu. Ánh sáng bắt đầu yếu dần và con nhện cảm nhận được hơi lạnh từ một nơi nào nó bắt đầu kéo đến. Lại một chân nữa của con nhện rụng xuống khi nó cố kéo chân ra khỏi thứ nước ố vàng đó. Một chiếc chân bên phải, phía sau.

 

33

Hạ màn đi được rồi đấy.

Không thấy gì cả.

Hơi sức đâu mà tìm những khuất lấp trong những biểu tượng điên khùng.

 

32

Một thiếu nữ ngực trần nữa lại gục xuống. Nàng gục xuống trong khi cổ tay nàng còn bị xiềng. Nàng không nói một lời nào cả. Những thiếu nữ ngực trần còn lại nhìn nàng và than khóc. Thiếu nữ ngực trần gục xuống và tay nàng, bàn tay không bị xiềng đang bấu chặt vào những lá cỏ. Người đàn ông số 7 lại ngửa mặt nhìn lên những áng mây màu đen đang kéo đến. Bây giờ thiếu nữ ngực trần nằm duỗi thẳng trên một vạt cỏ. Ngực nàng vẫn còn chuyển động nhẹ. Hai núm vú màu hồng nhạt bắt đầu chuyển thành màu bạc và rồi là màu đen. Môi nàng cũng có sự thay đổi tương tự. Lúc đầu cặp môi mọng nước của nàng còn cử động nhưng về sau nó hoàn toàn bất động và khô đi một cách nhanh chóng. Những giọt nước mắt của những thiếu nữ ngực trần còn lại rơi xuống và tan chảy vào thân thể nàng. Và rồi toàn thân của nàng rung lên, ngón tay nàng đưa lên cấu mạnh vào ngực. Hai bầu vú bị cào mạnh bắt đầu rịn máu. Bàn tay trái của nàng đưa xuống phía dưới và ngón tay giữa của nàng lướt đi trên những sợi lông mềm mại nơi bộ phân sinh dục của nàng. Nàng bắt đầu mở mắt và ra hiệu cho một thiếu nữ ngực trần khác tiến về phía nàng. Nàng nói cái gì đó với thiếu nữ ngực trần kia rồi mắt nàng nhắm lại. Nàng hoàn toàn bất động trong khi đôi môi khô cứng của nàng mỉm cười. Đó là cái chết của thiếu nữ ngực trần có đôi mắt sáng.

Thiếu nữ ngực trần kia đứng lên. Mắt nàng như rực lửa. Nàng ra hiệu cho những thiếu nữ ngực trần khác tiến về phía mình và nàng truyền thông điệp mà thiếu nữ ngực trần có đôi mắt sáng vừa mới chết truyền lại cho họ. Mắt của những thiếu nữ ngực trần còn sống sót đều đỏ rực lên như lửa.

Trong khi đó những người đàn ông còn lại vẫn tiếp tục cầu nguyện: “Hỡi đấng tối cao hãy hiện hữu một lần dù chỉ là trong phút chốc. Chúng con không cần sự cứu rỗi của người nữa bởi những người anh em của chúng con đã lần lượt ra đi. Chúng con muốn người hiện hữu để minh chứng cho niềm xác tín của chúng con. Những hơi thở hiu hắt của chúng con rồi sẽ ra đi cùng với gió trời, nhưng trước khi tất cả chúng con thực hiện cuộc đào thoát vĩnh cửu đó chúng con muốn nhìn thấy một lần sự hiện diện của người. Sức mạnh của người đã không hiện hữu, chúng con không biết đôi mắt của người là đôi mắt của thiên thần, của thiên sứ hay chính là đôi mắt của những kẻ tà đạo mà suốt cuộc đời chúng con đã nguyền rủa. Đàn gia súc của chúng con đã hoàn toàn bị hủy diệt. Những đứa trẻ yếu ớt trong chúng con đã lần lượt ra đi. Chúng con nhìn thấy sự hủy diệt đã hiện hình, tương lai của chúng con đã chấm dứt khi trong chúng con đã không có một đứa trẻ nào còn sống sót. Chúng con không biết ai đã xiềng xích chúng con và ai đã dẫn chúng con vào mê lộ này. Chúng con đã chặt tay tất cả những người vừa chết để cho linh hồn của họ được siêu thoát khỏi những vòng xích. Đất, nước, lửa và khí không thể cứu rỗi chúng con.” Tất cả những người đàn ông còn sót lại đều nguyện cầu rồi quỳ mọp xuống dưới chiếc dương vật bằng đá trơ lì.

31

Vẫn chỉ là diễn.

 

30

Một đấng tối cao mới sẽ xuất hiện thay thế cho những bậc vĩ cuồng mù rối

Nhưng người sẽ xuất hiện sau cơn đại hồng thủy

Máu và nước mắt không còn chảy

Một kỷ nguyên mới sẽ bắt đầu

Đó là một kỷ nguyên mới hoài thai chứ không phải là một kỷ nguyên tiếp nối kỷ nguyên cũ

Sẽ có những đám cháy bị dập tắt

Sẽ có những con đê lớn ngăn cản dòng nước lũ và bước chân của những hình nhân lạc đạo sẽ đi vào đúng con đường đến với đức tin

Sẽ có những mũi tên và những đoàn hùng binh ngăn chặn những bước chân tràn sang từ phương Bắc

Những con thuyền khổng lồ màu trắng cũng sẽ quay đầu khi vừa nhìn thấy những rặng tre

Những tiếng tung hô lại vang lên hòa cùng nhịp hát của sóng biển ngoài khơi

Lời khấn nguyện của đám đông sẽ được đáp trả bằng lời ấm áp của đấng tối cao mới xuất hiện

Mặt trăng sẽ tròn đầy nhưng không cổ vũ cho những tiếng hú của sói

Sói sẽ trở về với ngôi nhà của mình trong rừng thẳm

Nai sẽ bước đi thong thả trên những chiếc lá khô

Người sẽ quay về với cuộc sống của người

Và chim sẽ hát bài ca về niềm tin vĩnh cửu

Không còn tiếng than khóc của những đoàn người vào đêm tối

Xiềng xích sẽ bị tan đi trước sức mạnh của những bản hùng ca.

Những ngọn đuốc sẽ bừng lên trong rừng thẳm và soi chiếu cho đám đông đang run rẩy trong những lời khấn nguyện

bài đã đăng của Lê Minh Phong