- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Cái mặt nạ

 

 

 

Mỗi người tự vẽ chính mình
khác biệt méo mó
chân dung nguệch ngoạc vòng
đôi mắt lấp ló sợ hãi
giữa thần tượng rỗng

Tôi đi tìm mọi thứ khắc họa
ở bất cứ ai?

Tôi vẽ từng lỗ thở đánh hơi từ yêu thương phập phồng
đẽo gọt chúng nơi không khí mọt ẩm
Rơi rớt vô vàn miệng căng
động đậy hát ra lời viễn xứ

Những lỗ tai treo lên cây cột điện
ở giữa bốn bức tường đất
để hai chân ngồi bệt xuống nghe ngóng
dĩ vãng được rao bán khắp nơi
bởi dấu ấn đọa đày.

Đất nước tôi
tự vẽ cái mặt nạ quỷ
Người ta chỉ muốn đục khoét giành giựt
sự sống quanh đây
Tiếng khóc than cạn dần

Tôi sợ bộ mặt nạ đen đốm dưới nước trôi sông
lạ hoắc treo khắp muôn nơi . . .

Chúng ta đang sống trong giờ phút cưu mang
tâm trí hốt hoảng
Tư tưởng tản xa khắc cong hình lửa đỏ
Một hình người nằm co ro

Ôi mặt nạ muôn màu nở rộ
Màn kịch lũ diễn viên la hét
đánh khoáy cả sự thật

Tôi đúc ra từ nơi đâu?
tôi vứt chúng mà lột xác
Vì họ vẽ ra chính tôi từ cái mặt nạ
Trong tiếng khóc vô loài.

 

 

 

.

bài đã đăng của Huỳnh Lê Nhật Tấn