- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Tứ tấu khúc bên thềm nắng cũ

 

phong linh

 

 

I.

buông tay
phía bên kia hoàng hôn
hồn bụi khô
màu mận chín
mắt đá ong ngơ ngác vách chiều
treo ngược hành lang lục diệp
bóng người là tiếng phong linh vỡ
long lanh trên lá non
vĩ cầm pha sắc chàm
trí nhớ nghiêng vệt xám
chỉ còn những lóng xương mây
và tiếng hú xé dài niềm cô tịch

buổi đầu thu thường có những giấc chiêm bao
sặc sừ mộng du lang thang mịt mùng ký ức
ám ảnh mãi tiếng phong linh vỡ
âm vang cuốn theo từng giọt nắng rơi
treo ngược hành lang lục diệp
phía bên kia hoàng hôn
cuộc hẹn hò không nơi chốn không thời gian
như chiếc đinh rỉ sét đóng vào vô tận
những câu thơ vô nghĩa viết hoài
Những nguồn cơn mịt mùng gọi mãi
chẳng hiểu vì sao
ta rất nhớ ta . . .

 

II.

những nguyên âm nằm hát khẽ trên thềm nắng cũ
những vòng tròn ngũ sắc tan theo
ngôi chùa cổ ngồi kiết già tựa lưng vách núi
xao xác cánh bướm đen
hương gió cẩm thạch rát ngực
la thầm trong mịt mờ
khung rêu tái xanh niềm tưởng tiếc
hồn bạch đàn xa thẳm
chẳng biết vì đâu câu thơ lỗi hẹn
vì đâu âm huyết gào ngàn
vành khăn tang ai đốt gửi hư không
bìm bịp kêu thương năm tháng cũ

buông tay
phía bên kia hoàng hôn
vỏ ốc cồn xanh thổi lại tơ trời
giăng giăng hồn cổ tháp
trăng mười ba hát trên núi cao
tiếng ho của con bò già
tàu lá chuối rách bươm nỗi nhớ
khu vườn rất gầy trong sương lạnh
hắt bóng trên thềm hoang
tiếng thạch sùng rơi
rơi
mãi . . .

 

III.

mộ sầu im cát trắng
nam ô mờ sương
chiếc xe đạp khẳng khiu trên đường về
ngược gió
chiều bềnh bồng bông nắng nhương sao
chớp mắt nhớ câu thơ biên tái
rướn ngực thở xa vời
mái phố hoang vu thầm gọi
mù khơi
lời chia tay còn ấm những tàn tro
cánh dơi chập choạng
khép lòng tay bồi hồi

buông tay
phía bên kia hoàng hôn
hồn lá mục hát rong trên thềm nắng
khung rêu trên mái phố thầm reo
bậc thềm ướt mắt đàn
không gian trơ chiếc khung tĩnh vật
khuấy leng keng trong đáy ly cà phê một ký ức buồn
ta đấy ư?!
chẳng kịp hỏi ngọn gió đã bay đi
âm xám mù ngày trở lại
chập chùng chập chùng
nam ô nam ô . . .

 

IV.

người đào huyệt năm xưa đã về nằm trong mộ cát
chiều thánh ca vang trên vai
những nguyên âm in dấu chân rỏ máu
sắc chàm xưa ngất nhịp sương mờ
ráng pha màu trứng vỡ
ta về ngồi lại với sơ xưa
viết xuống những câu thơ vô nghĩa
những giọt máu lang thang tìm lại bóng hình
viễn xứ vùi thây trên thềm nắng nhạt
lung linh bóng người về
lung linh thời gian
thầm nhắc tên ai . . .

những nguyên âm nức nở trên đường về
cầm tay nhau thương dấu nắng
bóng ngã theo biệt ly
mới hiểu vì sao sắc chàm rừng ưu hận
câu thơ níu lửa những sinh linh
chôn hết sắc màu
chôn hết âm vang chiều lá mục
tiếng kêu sương ủ kín vết thương tâm
biển hồn nhiên gào thét trong lặng im
huyết đàn chìm trong mộ
chợt hiểu vì sao
ta rất nhớ ta . . .

 
08.2014

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Lương Vỵ