- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Một ghi chú phù phiếm

 

 

 

Nói anh nghe về những bông hoa bị sâu răng
nở nhức nhối trong bóng đêm
một mùa hè thờ ơ lại đến chín vàng từ tốn
những giấc mơ của anh về em còn nằm ngoài cảm nghiệm
cơn đau cũ tróc vảy bệch bạc
tiếng đánh thức có màu khàn đục

Khi chúng ta đang buồn ngủ trong những con đường mòn biệt lập của đêm
em đã sáng màu kim loại
khóc leng keng những bàn tay biến mất dần
anh tước ánh nhìn của một đám mây
để máu chảy báo hiệu mùa phó thác

Những nơi chốn cũ kỹ và khứu giác bị xâm hại
chúng ta nghe một bài semi classic
giọng người đàn ông có âm vực trần truồng
tan rữa ra trong không gian trung tính
thành phố rỗng ruột và xê dịch
những cánh đồng nằm trong sọt rác bốc mùi tiếng cười

Em mê dại ngồi chải tóc cho những cái bóng
con châu chấu mắt đỏ
xuyên qua em như một linh hồn
bài thơ đã già yếu
không cứu vãn nỗi bầu trời đầy nỗi sợ
chúng ta nhìn thân xác của mình
khổng lồ lên cùng cơn sốt phồng rộp
chuyến xe cuối bò đi trong im lặng
chở khu vườn đã héo quắt héo quơ

Nói anh nghe về những nức nở còn kéo dài dai dẳng
bầy chim câu nằm chết hình dấu hỏi
chúng ta đắp lên chúng màu trắng của ngôn ngữ
rồi lại trở về nẻo có chân trời bị gãy
đường bay của gương mặt em
để lại vết xước dài trong ngọn đèn vừa tắt.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Nhựt Hùng