- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

chỉ cào xước thêm

 

 

 

mỗi sáng mặt trời rơi trên cửa
mở ra tấm gương của ngày
soi lại khuôn mặt kẽm gai
[mà lúc nào tôi cũng kè kè bên mình, từ lúc thất tán!]
tôi thấy mình gỉ sét
bởi tiết trời ẩm mốc
ký ức

mỗi lần ánh sáng ngày hắt vào
thịnh vượng xứ người
tôi che lại chói lọi
[có thể làm mù luôn cặp mắt, đôi con ngươi vốn đã cườm lưu lạc!]]
bằng bóng mát tôi đang ngồi trong quá khứ
cùng vết thương của làn khói thuốc bức tử
bốc lên từ những đóm lửa ưu uất
tôi thấy tôi tàn tro
bởi phân hóa
từ phún thạch tha phương

mỗi ngày ra đường đi
tôi thấy bước chân ngắn dần
mỗi đêm vỗ giấc ngủ
tôi nghe hơi thở dài thêm
những lối về co quanh gút mắc
những mộng mị thườn thượt thất vọng

và,
nếu những câu thơ có tươi rói ý nghĩ, chỉ cào xước thêm
bàn phím bẩn bụi lưu đày.

 

 

 

.

bài đã đăng của HHiếu