- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Nơi nào đó, chúng ta là ký ức

 

 

 

Rồi cơn bão quay về dưới quầng thâm mắt anh
lời mê mải của tóc giờ trở thành phán quyết
anh nhớ em buồn không định nghĩa
buổi mộng du được chải chuốt kỹ càng

Con chuồn chuồn đập cánh trên vân tay
anh lanh quanh tìm cái bóng đi vắng
có màu đen đang xưng tội trên môi mắt
mùi trầm váng vất trên nếp nhăn thổ cẩm

Một bàn chân mở ra những đôi mắt thiên nga
cơn mưa cũ nôn nao vũ điệu ký ức
nơi anh chôn cất cơn mất ngủ của chính mình
đã hiện lên hàng cây ngực lá chảy máu

Muốn nói mớ thật nhiều và thật lâu
từng cánh hoa cúc rã cuống phân hủy trong cổ họng
anh đã thấy hồn của nước lớn lên
xác ngày cũ bập bềnh không ai vớt

Chúng ta vẫn chờ nhau trong buổi hẹn hò đã biệt tăm
những mặt người kể về cái chết của mùa Hạ
hãy hình dung về một bầu trời xa lạ
đám mây oan khiên trở mình trong thân thuộc

Rồi cánh đồng hỏa hoạn được sinh nở lần nữa trong anh
nơi nào đó anh u mê cay đắng
nào nào đó em về đầy than thở
có ấm ức buồn cháy suốt một đêm loang.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Nhựt Hùng