Trang chính » Thư Tòa Soạn, Tòa Soạn Email bài này

hình ảnh nghệ thuật tuần lễ 02-08.06.2014: điêu khắc gia Mai Chửng

MaiChung-Bongluacongai

MaiChungvacongtrinhBLCG

Bông Lúa Con Gái (1970)
đồng lá
16.15m (53ft)

Điêu khắc của Mai Chửng từ những năm 60 của thế kỷ 20 cho đến ngày ông qua đời tại Dallas năm 2002 đã trải qua nhiều phân khúc sáng  tác. Từ khát vọng hòa bình trong thời chiến tranh ở Việt Nam cho đến sự cô đơn, lạc lõng thời lưu vong trên đất Mỹ. Ở bất cứ thời kỳ nào, phân khúc nào, ông cũng đưa ra những tác phẩm mạnh mẽ cá tính và một nghệ thuật điêu khắc cuốn hút thị giác người xem, dù là bằng chất liệu thạch cao, đồng hay đất nung. Tuy nhiên, tác phẩm đã để lại dấu ấn lâu dài nhất trong toàn bộ sự nghiệp điêu khắc của ông chính là Bông Lúa Con Gái được dựng ở trung tâm thành phố Long Xuyên năm 1970. Bức tượng này được thực hiện bằng đồng lá, cao hơn 16m kể cả chân đế. Nhưng chỉ 5 năm sau khi khánh thành, một cái chết oan nghiệt, thảm khốc đã ập xuống nó vào ngày 30 tháng 4, 1975. Những người tự cho mình là nhà cách mạng thuở ấy đã kéo sập và biến nó thành đồng nát. [Trịnh Cung]

(Mai Chửng và công trình
Bông Lúa Con Gái)

*

Tập hợp văn xuôi trong tuần của  Da Màu vừa gồm những bài kết thúc  chuyên đề Mặc Đỗ, vừa là một tiếp nối với chuyên đề ALice Munro và Thể Loại Truyện Ngắn trước đó. Chúng ta sẽ đi từ tùy luận “Những Người Viết Trẻ” như một góp mặt của Mặc Đỗ cho phần thảo luận Bàn Tròn về kỹ thuật và khuynh hướng truyện ngắn, dù bài này ông  viết đã 42 năm trước. Để đáp lại hiện tượng Mặc Đỗ nêu ra, rằng nhiều  truyện ngắn đương thời (1972) là một mảnh cắt ra từ tiểu thuyết , chúng ta có truyện ngắn “Đồng Cỏ Thiên Thai” (tựa đề và bản dịch của  Trần thị NgH.), vốn khởi đầu là một chương trong tiểu thuyết The Pastures of Heaven của John Steinbeck và sau này đứng độc lập với nhan đề“Nothing so Monstrous.” Hai truyện ngắn của hai người viết trẻ Nguyễn Hoàng Anh Thư và Lê Minh Phong, lại là ám ảnh về một thế hệ đã già, về chiến tranh, với những hình tượng của thân thể cắt lìa, biểu tượng của người Cha, và sự đổ máu như ẩn dụ mà Mặc Đỗ đã nêu ra trong tùy luận: “Dòng cảm hứng của người viết phải là máu thì tác phẩm mới tươi được. Điều kiện lớn của truyện ngắn bây giờ là phải tươi (..) Những người viết, phần lớn là những người trẻ, đang lóc từng mảnh thịt trên lưng trâu bày lên sách báo. Những tác phẩm đúng là những tảng thịt tươi đó.”

 

 

 

 

Cuối tuần này và trong tuần tới nữa, Da Màu trân trọng giới thiệu đến độc giả một công trình biên khảo nhiều kỳ “Trăm năm Mặc Đỗ: Những "con người hào hoa" của Cõi tự do” của nhà phê bình Nguyễn Tà Cúc.

Tuần này: Phần I- VĂN HỌC MIỀN NAM 1954-1975:

     I-Quan trên trông xuống người ta trông vào :
A-Quan trên trông xuống: "Giải phóng" và "Đứng giữa" ở Sài gòn
B- Người ta trông vào: Gái điếm, Chương trình Chiêu hồi và Ấp chiến lược

      II-Ta là ai giữa mùa thay đổi ấy-Thực trạng ở Miền Nam
A-Đinh Hùng: tiếng Tao Đàn tấu khúc Tự do đang im bặt tại Miền Bắc
B-Khi đối diện với thế giới- Trước sự hào nhoáng của trí thức Tây phương

Kỳ sau: Phần II- Văn học Việt Nam Biển-ngoài

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)