Trang chính » Dịch Thuật, Sang Việt ngữ, Tạp luận Email bài này

PHỎNG VẤN HƯƠU CAO CỔ*


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 12.05.2014

 

 

pvHuoucaoco

 

 

 

Hươu: Ê, huynh dưới kia, ngó cái gì thế? Lảng vảng quanh chỗ tôi cũng một lúc rồi đấy nhá, chụp ảnh quay phim cứ loạn cả lên. Để tôi nói ngay ra cho mà biết: đang không vui đây; không phải ý nói chỉ hôm nay thôi mà luôn khi như thế. Vui sao được với hàng rào cùng các thanh chắn kim loại khiến không sao hạ thấp đầu xuống được, rồi mấy con li ti cứ đến đậu ngay trên hai cái sừng, râm ran ô với lại a. Duy chỉ một lần tôi cảm thấy hả hê. Một trong những khách tham quan dáng dấp cao ráo, có đội nón rơm. Tôi thè lưỡi tước cái xoẹt, nhai sạch. Chẳng ngon lành gì, lại có mùi keo dán, dù gì cũng được một dịp trả thù.

Phóng viên: Xin lỗi đã quấy rầy. Đây không phải ý thích đồng bóng của chính tôi hay của xếp tôi, mà do có sự bàn tán xôn xao về việc giải thể sở thú. Rồi đây chẳng biết ông bạn sẽ đi về đâu, và một số vấn đề liên quan mãi mãi không có cách giải quyết.

Hươu: Vậy ra huynh là nhà báo chuyên đi săn chuyện lạ?

Phóng viên: Nếu xem từ “lạ” như một lời khen thì đội ngũ hưu cao cổ của ông bạn lạ thật đấy.

Hươu: Vào đề đi; cứ việc đặt câu hỏi nhưng phải đơn giản, rõ ràng và không gài bẫy nhá!

Phóng viên: Được, vậy mình làm việc thế này: để bắt đầu xin cho biết ngắn gọn giới tính, chiều cao, trọng lượng.

Hươu: Rõ mười mươi là nam, chẳng phải tôi huênh hoang gì, nhưng chuyện này ngó từ xa cũng biết.

Phóng viên: Thì đã hẳn. Tôi hỏi là hỏi để ghi âm thôi. Cổ mà dài như thế thì ông bạn có đến bao nhiêu đốt xương sống?

Hươu: Bảy, y như mấy huynh, như họ nhà chuột đó. Trọng lượng 700 kí lô, chiều cao 6 thước 20 phân.

Phóng viên: Ồ. Điều này có nghĩa với cái đầu ngẩng cao, ông bạn tọng xuống chân một áp lực ra gì; [lấy giấy bút ra từ túi] tính ra nó tương đương bốn trăm năm chục mi li mét thủy ngân cộng thêm ít nhất một trăm bốn chục mi li mét được cung cấp từ tim. Tổng cộng sáu trăm, trong khi đó với chúng tôi chỉ mới hai trăm là xây xẩm rồi; vậy mà hai chúng ta đều là loài có vú cả đấy, lại được cấu tạo ít nhiều giống nhau nữa chứ. Ông bạn không bị cao huyết áp sao, nhất là lúc chạy? Hoặc bị giãn tĩnh mạch chân hay xuất huyết nội?

Hươu: Kể từ khi quyết định kéo dài cổ và chân ra để có thể gặm được những cái lá ở tít trên cao, bằng trí thông minh và đam mê chúng tôi không ngừng trau dồi về áp suất thủy tĩnh, sinh lý học và mô học. Chúng tôi đã nhận ngay ra rằng những cải tiến thường sinh ra rắc rối; chẳng hạn, việc uống nước đối với hưu cao cổ quả là một vấn đề không nhỏ. Thoạt tiên, dù có hạ thấp hết cỡ, đầu chúng tôi vẫn không thể chạm được mặt đất. Vì vậy ngay khi mấy đứa bé vừa cai sữa chúng tôi phải dạy chúng rằng, để uống nước ở sông suối cần phải dạng chân ra một tí. Trông không lấy gì làm thanh lịch cho lắm nhưng bức thiết. Rồi phải đưa nước lên một độ cao gần 3 mét. Thế là chúng tôi liền hiểu rằng hệ thống bơm ở thanh môn không đủ do đó đã khôn ngoan giải quyết vấn đề bằng cách sử dụng một loạt những ống bơm nhu động dọc theo thực quản.

Dù vậy không thể nói việc uống nước của chúng tôi là thứ dễ làm nhất trên đời; đúng ra cá nhân tôi vô cùng biết ơn ông giám đốc sở thú đã lắp cho một cái máng rất tếu mà huynh thấy đấy, thậm chí đứng nhón gót huynh cũng không thể với tới được. Đấy, do những thao tác phức tạp mà chúng tôi đâm ra hiếm khi uống nước, và mỗi lần uống thì cứ uống lấy uống để, được chừng nào hay chừng ấy.

Phóng viên: Cám ơn ông bạn. Dù gì chúng tôi vẫn còn phải tìm hiểu thêm về vấn đề chân cẳng: tôi muốn nói sự chênh lệch về áp suất khi ông bạn nằm xuống và đứng lên.

Hươu: Chúng tôi không bao giờ nằm xuống: yếu điểm đó để dành cho loài trâu bò và cho các huynh các tỉ. Chúng tôi ngủ đứng, luôn trong tư thế sẵn sàng chạy. Bởi vì chúng tôi có kẻ thù.

Phóng viên: Thế còn chứng cao huyết áp? Ý tôi là…

Hươu: Dai nhách với câu hỏi về cao huyết áp, ở điểm này hình như cá nhân huynh có vấn đề với nó rồi.

Phóng viên: Vâng…đúng thế…huyết áp thấp, tiểu nhiều, thiếu muối….ư… cuộc sống chẳng hề đơn giản.

Hươu: Đó là vì huynh đã không tự trang bị cho đàng hoàng tử tế. Bọn chúng tôi bị cao huyết áp, nhưng có hề chi. Huynh đã bao giờ đeo vòng điều hòa huyết áp chưa? Này nhé, tụi này có bốn chân đeo vòng cả đấy, bẩm sinh là thế và chúng được phối hợp chặt chẽ. Có thể nói với huynh là rất tiện: tĩnh mạch và động mạch không bao giờ sưng phồng mặc dù áp suất rất cao như huynh đã tính toán; những cái vòng này được làm bằng chất liệu hảo hạng không hao mòn và có thể tái tạo theo thời gian.

Ngoài ra, chúng tôi đã tìm ra cách giảm chứng cao máu. Với các huynh máu trì nặng trong các động mạch, trong tĩnh mạch cũng thế; máu này phải chảy ngược về tim. Thế là chúng tôi hoàn chỉnh một dãy van nhỏ trong các tĩnh mạch to vốn có thể chịu được dòng lưu thông ngược chiều. Những van này mở ra theo nhịp tim đập rồi đóng lại để ngăn không cho máu làm trĩu quá tải hệ thống mạch máu. Như thể mỗi mạch máu được chia nhỏ thành những đoạn độc lập. Xin thứ lỗi cho cách nói năng thô thiển, tôi không phải nhà sinh lý học mà chỉ là một gã hưu cao cổ hãnh diện về bộ dạng của mình và nhục nhã vì bị giam cầm. Nhưng thôi đủ rồi, vui lòng để tôi tập một tí thể dục. Không phải theo toa bác sĩ thú y đâu, là bản năng và bản chất đấy thôi. Tôi phải chạy, mặc dù chỉ quanh quẩn nội trong cái không gian hạn hẹp mà mấy ông mấy bà giam nhốt tôi đây.

Phóng viên: [cầm giấy bút lên ghi chép] “Bất chấp cấu trúc cơ thể dị biệt hẳn so với các động vật bốn chân khác, khi chạy hưu cao cổ trông cực kỳ thanh thoát. Nước phi là sự kết hợp giữa điệu sải và điệu vũ. Bốn vó cất lên khỏi mặt đất một cách nhẹ nhàng trong khi phần cổ giữ đều nhịp chân uy nghi lẫm liệt. Trông thì chậm nhưng lại cực nhanh: nó khiến người ta liên tưởng đến một thuyền buồm no gió, không thấy có chút chi gọi là ráng sức. Cơ thể bệ vệ đong đưa tự nhiên, nghiêng vào bên trong mỗi khi quanh cua. Quan sát anh bạn chạy, người viết bài này nhận ra rằng nhu cầu được tự do trong không gian bao la của hưu cao cổ vô cùng to lớn và việc giam cầm họ bên trong mớ rào chắn thật là ác độc không sao nói hết. Vậy đó mà đối tượng tôi vừa phỏng vấn đây lại được sinh ra chính nơi này, trong tù ngục, hoàn toàn không có ý niệm gì về thảo nguyên hoang mạc thế nhưng trong huyết quản vẫn tiềm tàng nguyên thủy một cung cách tao nhã quí phái.” [nhà báo đọc to bài viết của mình lên].

Hươu: Hừ!

 

Trần Thị NgH chuyển ngữ
(*tựa của người dịch)

bài đã đăng của Primo Levi


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)