- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Nghĩ ngợi khi bị nhà phê bình… ♦ Đốt sách

 

 

 

Nghĩ ngợi khi bị nhà phê bình gọi là đơn giản

 

Tôi muốn ăn mận, nhưng cứ lần lữa.
Mặt trời lặn. Lửa
tắt. Không còn sáng
tôi vẫn chờ. Một lần nữa từ trong đêm—
những lời ấy: tôi đần độn thế ư.
Và tôi nhắm mắt lắng nghe.
Mọi lời lắng xuống, sâu
và đậm. Tôi cảm thấy nó đúng
và bắt đầu sống nó. Nó là của riêng
một mình tôi hưởng. Nếu chẳng phải bạn hữu
thì ai có thể nghiêm khắc ban cho ta cảm giác
về bầu trời của mọi người mà ít kẻ biết
hân hoan nhận? Ở trong tối cùng sự thật
tôi bắt đầu viết cái câu của đời mình
và thấy nó quá ư đơn giản đến chẳng còn
cách nào pha phách lại ý tưởng mình
với sự mỉa mai hay bất cứ gì tương tự.
Tôi đi đến tủ lạnh và mở ra—
dĩ nhiên đèn sáng.
Tôi thò tay vào lấy mận.

 

 

 

Đốt sách

 

Bảo vệ nhau, ngay chính giữa
một vài trang lóe lên giây lâu.
Bìa đi trước, rồi những tờ ngoài
cháy cong, đến gáy và một rụng rơi lả tả.
Sự thật, dễ tan và mờ nhạt, cháy dễ dàng,
lửa nó nóng bằng lửa của những lời dối trá—
ngọn lửa chẳng lưu tâm. Bạn vẫn thường tìm được
một vài từ cháy đen trong đống tro.

Và có vài cuốn phải cháy, khi cố làm ra phong cách
nhưng chỉ là ngụy tạo. Đáng lo
hơn tro sách là cả những thư viện chẳng ai
khởi viết—những thị trấn
hoang liêu, những dặm dài thành phố trống tư tưởng,
và vùng ngoại ô khiếp hãi nơi chó hoang
sở hữu bất cứ gì nhúc nhích. Nếu một cuốn sách
không được viết ra, thì không ai cần đốt nó—
sự ngu dốt có thể nhảy múa khi không có lửa.

Thế đấy tôi đã đốt sách. Và có nhiều cuốn
tôi chưa bao giờ viết, mà cũng chưa ai viết.

 

 

Theo nguyên tác tiếng Anh “Burning a Book” và “Thinking about Being Called Simple by a Critic” nguyên trong A Glass Face in the Rain (1982), sau in lại trong tuyển tập The Way It Is (Saint Paul, Minnesota: Graywolf Press, 1998)

bài đã đăng của William Stafford