- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Ở phía Bắc thành phố

 

 

 

Cơn mưa thứ nhất gieo một dụ ngôn trên oi ả đầu người
từ mùi hương bị triệu hồi những ánh sáng đập cánh loạn xạ
ở phía Bắc thành phố, chúng ta ngủ vùi trong cơn mơ linh ẩn
buổi trưa bị vẩn đục bởi tiếng thở than

Đã hết bữa độ lượng để tha thứ cho nỗi buồn quẩn chật
hàng cây được tẩm liệm trên trì trệ hư lãng
con thiên nga gãy cánh nằm khóc dưới bóng râm
những mặt hồ hiện về nham nhở

Khu vườn cũ không còn chỗ ký thác
đi lanh quanh qua tưởng tượng của đứa trẻ
chúng ta trở lại giữa ngôi nhà trong bài thơ, im lặng nhìn những tách cà phê đã nguội
đoá sen nâu tiên đoán một trận sa mù sẽ phủ đầy cuống họng thành phố

Mùa Hè bắt đầu gương mặt ảo não hơn
giọng nói rì rầm của đám mây bay ngang qua đây
nơi chúng ta thức dậy là bạt ngàn lau sậy ký ức
và bây giờ, những ngón tay đau ốm với vùng trời vỡ ra trước mặt.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Nhựt Hùng