- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

hình ảnh nghệ thuật tuần lễ 27.01-02.02.2014: họa sĩ Đinh Cường

NGUADC

Ngựa và thiếu nữ tinh sương (1995)
sơn sầu trên giấy plast 26 x 16in

Mời độc giả đón xem những bài viết chọn lọc trong tuần:
– Biên khảo của Mai Văn Phấn về thơ Nguyễn Lương Ngọc
– Phỏng vấn với họa sĩ Trịnh Cung do Đặng Phú Phong thực hiện
– Ghi chép của Trùng Dương về người “mẹ đỡ đầu” của ngành nail Việt tại Mỹ
– Tùy bút của Nguyễn Đức Tùng
Cám ơn sự quan tâm của độc giả trong năm vừa qua. Ban Biên Tập Da Màu cùng  các Cộng Tác Viên
kính chúc quý độc giả một năm mới Giáp Ngọ an vui và như ý.

bài đã đăng của Đinh Cường


No Comments (Open | Close)

No Comments To "hình ảnh nghệ thuật tuần lễ 27.01-02.02.2014: họa sĩ Đinh Cường"

#1 Comment By Quỳnh Thi On 28 January 2014 @ 7:09 am

Họa sĩ Đinh Cường là một họa sĩ có nhiều tranh đẹp, song.

Bức tranh ” Ngựa và thiếu nữ ” của Đinh Cường nhiều người xem có nhận xét rất “phản cảm”.

Tranh khỏa thân thường là gợi cảm . Nhưng phải tự nhiên để phô bày cái đẹp. Tôi chưa thấy

người đẹp ở truồng nguyên vẹn nào cởi truồng phi ngựa như vậy. Vì lông ngựa sẽ cọ vào

ngứa lắm.

#2 Comment By hoàng xuân sơn On 1 February 2014 @ 2:42 pm

Trong sương hồng có ngựa hồng. Cỏ hồng, tóc và bờm quyện vào nhau một ma xát nhẹ
nhàng e nảy sinh ra một tia mặt trời buổi hồng hoang chăng ?
Góp ý vui vui với anh Quỳnh Thi !

HXS

#3 Comment By nguyễn hoàng nam On 4 February 2014 @ 8:44 pm

@ anh Quỳnh Thi:

Trong tiếng Anh có chuyện Lady Godiva, rồi tranh và tượng khá nổi tiếng. Bà quan này cưỡi ngựa khỏa thân vì muốn chồng giảm thuế cho dân:

http://en.wikipedia.org/wiki/Lady_Godiva

Cũng lạ anh hả. Không biết có ngứa như anh nói không.

#4 Comment By Quỳnh Thi On 5 February 2014 @ 8:21 am

Cám ơn Nguyễn Hoàng Nam đã cho tôi, và bạn đọc Damau xem mấy bức tranh figurative art về ngựa của John Collier. Rất tuyệt.

Giữa những bức tranh Hiện thực, có Hình thể về ngựa của collier
và bức tranh figurative art ” Ngựa và thiếu nữ tinh sương”của đinh Cường,
mang hai ý nghĩa khác nhau.Tuy cùng một thể loại.

Họa sĩ Trịnh Cung là người cộng tác với Damau, rất tiếc lại phản hồi ý kiến của tôi trên web Tiền Vệ! Rất gay gắt.

Tôi đã viết bài trả lời Tiền Vệ, nhưng nay chưa được post lên.

Tôi nghĩ, cũng tranh về ngựa nhân năm Giáp Ngọ , nên góp ý kiến cho vui thôi, nhưng ý kiến của tôi đã “Phạm Thánh”, và trở nên nghiêm trọng!

Anh Nam cũng hiểu bọn làm thơ là bọn, Trời hành nên chẳng biết sợ hãi thánh than đâu.

Nhân đây tôi cũng cám ơn anh Hoàng xuân Sơn đã góp ý.

Thân mến.

#5 Comment By black raccoon On 5 February 2014 @ 5:45 pm

Mấy ông bà nói cái gì chứ tôi thì chỉ thấy… đã. Nầy nhé, bức tranh có 4 điểm đen. Mắt ngựa, mũi và cái… đó cô gái. 3 điểm nầy thẳng hàng. Nói cách khác, con ngựa dòm cái… đó. Và, cô gái… bật ngữa. Điểm đen thứ tư là mắt cô gái.

#6 Comment By Trần Vũ On 6 February 2014 @ 9:35 am

 

#7 Comment By đặng thơ thơ On 6 February 2014 @ 5:52 pm

Trong bài phản hồi “Khi Một Nhà Thơ Xem Tranh” trên Văn Chương Việt, http://www.vanchuongviet.org/index.php?comp=tacpham&action=detail&id=20691, nhà thơ Quỳnh Thi viết:
“Tại sao Đinh Cường lại vẽ ngựa và thiếu nữ như thế, thiếu gì cách vẽ ngựa và phụ nữ, để tránh việc người xem tranh hiểu lầm? Vì Trong dân gianta hay nghe những cuộc chửi lộn giữa phụ nữ với nhau: ‘ Đồ đĩ ngựa’. Xem bức tranh nói trên của Đinh Cường, tôi liên tưởng ngay đến câu chửi rủa này.”

Nhận xét trên cho thấy Quỳnh Thi có óc liên tưởng thật nhạy bén. Và Quỳnh Thi cũng thật nhạy cảm nữa, nên nhìn bức tranh Ngựa Tinh Sương, ông nghĩ ngay đến chuyện “ngứa.” Tôi đồ rằng ý tưởng “ngứa” cũng nằm trong sự liên tưởng của Quỳnh Thi về một câu thơ của Nguyễn Du : “Gái tơ mà cũng ngứa nghề sớm sao?”
Không thô tục tĩu chút nào, đúng như Quỳnh Thi nói!

Cụ Nguyễn Du bênh vực phụ nữ, cho rằng ngứa nghề không phân biệt giới tính và tuổi tác (gái + tơ).
Nhưng đa phần thì đàn ông nhìn phụ nữ chỉ liên tưởng đến ngựa, để cho họ cưỡi.

#8 Comment By Lê Long On 9 February 2014 @ 11:36 pm

Đọc cái “phản hồi” của ông họa sĩ Trịnh Cung về ý kiến của ông nhà thơ Quỳnh Thi về bức tranh của họa sĩ Đinh Cường trên Da Màu mà buồn cười:
Thứ nhất là nhầm chỗ: thay vì gửi ý kiến của mình đến Da Màu để được cho vào phần ý kiến của người đọc ở cuối bài của ông Đinh Cường-như một “phản hồi” ý kiến của ông Quỳnh Thi-thì không hiểu vì lẽ gì ông Trịnh Cung lại gửi cho… Tiền Vệ.
Thứ hai, ông Trịnh Cung “lên lớp” và đòi hỏi ông Quỳnh Thi nào là khi phát biểu ý kiến gì thì cần phải “cẩn trọng trong phát ngôn”, “cần có nhiều kiến thức” chuyên môn, thậm chí cần học hỏi nghệ thuật tán đào (hay tán vợ mình) của ông Bill Clinton, mà không hiểu rằng ý kiến chỉ là ý kiến, không phải là một bài phân tích, nhận định, phê bình chính thức. Một độc giả/thính giả/khán giả… cho ý kiến, nhận xét khen chê hay dở về một bài thơ, cuốn sách, bài nhạc, giọng hát, tấm ảnh, bức tranh, vở kịch, cuốn phim… không có nghĩa là độc/thính/khán giả ấy phải có kiến thức sâu rộng về thi pháp, nhạc thuật, nhiếp ảnh, hội họa, điện ảnh… Thấy hay thì nói hay; nghe dở thì nói dở, đơn giản là vậy. Nói ca sĩ hát dở, bức tranh xấu, cuốn phim tệ, vở kịch nhạt nhẽo… không có nghĩa là người cho ý kiến phải hát hay hơn ca sĩ ấy, vẽ đẹp hơn họa sĩ ấy, dựng phim/kịch tài hơn đạo diễn ấy.
Thêm nữa, ý kiến nào thì cũng là chủ quan, có người tán đồng, có người không. Ý kiến của ông Quỳnh Thi và của ông Trịnh Cung đều là chủ quan, không thể phê phán ý kiến của người khác không giống ý mình là sai, quấy hoặc “thiển cận”, “xốc nổi”, “trần tục thô bỉ”, “yếu kém trong trình độ ‘đọc’ tranh”… vân vân, như là ông Trịnh Cung phê phán ý kiến của ông Quỳnh Thi.
Riêng tôi trước giờ vẫn thích nhiều tranh của HS Đinh Cường và cả tranh của HS Trịnh Cung. Nhiều bức thấy đẹp thì tôi buột miệng khen “Đẹp quá!”, bức nào không thấy đẹp thì…không khen. Riêng tranh “Ngựa và thiếu nữ tinh sương” (ông Trịnh Cung “gọi tắt” là “Ngựa tinh sương”) của HS Đinh Cường thì tôi không thấy có gì đặc biệt và không được đẹp như những tranh khác của tác giả. Đề tài, ý tưởng thì không mới (tôi từng xem nhiều tranh/ảnh “ngựa và thiếu nữ khỏa thân” khá đẹp). Cái “phản cảm” của tôi, nếu có, là họa sĩ vẽ cô thiếu nữ và con ngựa to… bằng nhau (ai chê dốt hội họa thì xin chịu).
Sau hết, nếu độc giả nào muốn cho ý kiến về bài vở nào của Da Màu cần hội đủ điều kiện như ông Trịnh Cung đòi hỏi thì tôi e rằng “phần góp ý/bình luận” này sẽ vắng teo vì chẳng mấy ai có tư cách gì mà ọ ẹ lên tiếng.
Link dẫn vào bài phản hồi ý kiến của ông Trịnh Cung trên Tiền Vệ:
http://www.tienve.org/home/activities/viewThaoLuan.do?action=viewArtwork&artworkId=17397
Xin góp vài ý cho vui vậy.