- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Nói với T chiều thứ tư

 

 

 

– bầu trời chết rồi, một đóa hàm tiếu mọc ra cái cuống họng của T
– không ai thấy đứa trẻ màu đỏ đi thật chậm qua vạch đường màu trắng
– khi T ngồi trong quán, một ý nghĩ được đưa lên bàn phẫu thuật
– nghe thấy không? tiếng hót đục và khô đang mở ra hàng cây lân tinh
– người ta cấy cơn suyễn màu vàng vào đám mây, nó nhắm mắt để nhìn vào bóng tối

– ừ, đứa trẻ giờ là con mèo, thả một tiếng vỗ tay vào khu vườn xanh lơ
– đôi khi T lạnh và những ô cửa mùa Đông xuất hiện hàng ngàn bóng người lạ
– nhắc lại xem lời của quả mận chín, hãy cẩn trọng đường đào tẩu của hương thơm
– T hút thuốc, khói xám xanh tràn lên mặt của hình nhân bằng vải
– nếu mệt, đứa trẻ được phép nằm xuống mặt đất đang đùn lên từng cụm ngón tay

– trong ngôi nhà, tiếng đi lại của hai bàn chân phù thủy vang lên đều đều
– vuốt ve và có thể cạo lớp tóc trên đầu nó, một đại dương đầy san hô màu trắng
– đặt lên chiếc đĩa bạc này đôi mắt lấp láy, T được hướng dẫn biến mất không dấu vết
– giờ thì nó đã có đầy đủ vây và đuôi, qua mỗi bóng cây nó thả xuống chiếc vảy hình dấu hỏi
– thật dễ chịu, cảm giác này, giờ tôi có thể trà trộn vào cơ thể bạn

người đàn bà tóc dính đầy lá cây nhìn vào buổi chiều với dáng vẻ mệt mỏi
trên loa phát thanh của thị xã, một bài hát vừa kết thúc, T được thay thế bằng một giọng nói khác.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Nhựt Hùng