- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Đối diện Giao thừa

 

Đó! Nó đó! Ba phần tôi lem luốc
Điên áo cơm và bại liệt tinh thần,
Sự thật thôi mà sao không dám nói
Sợ phỉ phui miệng mình, rước vạ vào thân
Đó! Nó đó! Giao thừa. Đối diện ba phần tôi vô cảm
Gió ác lộng hành, người cúi mặt quay đi,
Nghĩ về năm qua mắt môi đông cứng
Thời đại gì ma phật giống y
Thương cây mẹ oằn lưng quả hư và lá úa
Đau mấy khúc ruột mình, sợ cả tiếng thở ra
Cha bạc tóc đăm chiêu, căng mắt soi vàng thau lẫn lộn
Giá trị cuộc đời bị bóp méo, tô vôi
Đó! Nó đó! Chẳng việc gì che đậy
Con giết cha và cướp giữa ban ngày,
“Đày tớ của dân” nuốt đất nền mồ mả
Toilet học trò, thầy nuốt cả tiền xây
Xả nước giết dân làng, tội dữ!
Tính toán kiểu gì bất chấp tang thương!?
Những ác bá cường hào nổi lên núp bóng,
Phải “bôi trơn”, “làm luật” đi đường . . .
Đĩa bánh đón xuân mà sao đắng nghét
Bông hoa mừng xuân mà sao thui chột . . .
Tích tắc, tích tắc trôi
Nhấp ly xuân, run run chất độc không màu.
Đối diện giao thừa
Hoảng hốt mạng nhện rung
Thương đất nước oằn lưng thời thử thách
Cứ tưởng lặng cuộc binh đao, “lá lành đùm lá rách”
Người với người không là chó của nhau
Cứ ngỡ “sau cơn mưa trời lại sáng”
Có ngờ bao dông gió theo sau.
Tích tắc, tích tắc rơi . . .
Cầu Trời mau hửng nắng.

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Hiệp