- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Gửi một người chăn cừu

 

 

Chúc anh có cả vòng những rặng san hô, và đầy đủ bánh mì
    để chứng tỏ con người không thể sống bằng tình yêu mà thôi.
Chúc anh sự dứt khoát của những thiết bị phi nhân tính,
    khi dọn con đường xuyên qua rặng núi
tầm thường này nơi cửa núi cư ngụ. Trong đó mở ra
    tất cả những vấn đề thế giới cũ và mới.
Tốt hơn cả, sẽ có nghỉ ngơi: vũng bùn của nền văn minh—
    cây dâu tằm vĩ đại của nó; một vũng tắm héo khô ven biển.

Chúc anh biết những sợi dây ngâm muối ma mãnh rung lên
    như những đối thủ hiền lành bên dưới tiếng thở dài
đang sấn đến, với những vết tóe ngọt nhẹ của chất máu
    và chất đất, bài ca không âm sắc trơn láng.
Vì luôn luôn trong cuốn sổ đời tôi, một người khác,
    tôi đến một mô đất hõm bên dưới một cảnh quang
kẻ ô đô thị, vầy vọc trong những ý tưởng mà người khác giẫm nát
    chẳng cần biết đến những việc ít thật hơn như ai vừa

chết. Vì thế một nghi lễ mơ hồ dật dờ trong trí não tôi.
    Chúc anh có sô-cô-la dạng bọc.
Chúc anh cảm thấy sướng điên và mắt ráo hoảnh, một lần,
    khi anh cầu xin một vi mẫu của phương tiện lái
có chân lót lông cừu giữa vùng đồi núi; giật liên hồi thứ còi
    đuổi cừu; kiểm tra thường xuyên tới lui xem kẻ nào
được viết xuống, kẻ nào thành tật hay thành thân, mùa nào
    rống rít tiếng kinh cầu đền thượng một mình nó.

Chúc những gác xép và xóm hoa chứa mực và lụa
    đủ qua một cuộc chiến hay cuộc dời cư. Chúc bạo lực,
thiếu những cái xuẩn ngốc nho nhỏ của nó, chỉ như mưa râm.
    Chúc cái đầu vải chun của anh vẫn đẫy giấc ngủ.
Hay, trong khi gió xé cái bờm bằng xơ kim tước của nó trên sông
    và trên những cỗ xe ở nơi xa kia, tự gói mình lại
thành một quả bóng vàng, chúc anh luôn có một nơi nào khác
    để vội vã đến: như sóng, không giới nghiêm, vượt qua.

 

 

Theo nguyên tác tiếng Anh “To a Shepherd” trong The Late Parade (New York: Liveright Publishing Corporation, 2013)

bài đã đăng của Adam Fitzgerald