- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

trống rỗng đời thường

 

 

 

trước một trang giấy
không tiếng động
không màu sắc
không hình thể
không nhỏ hơn không lớn thêm
diện tích đó
tôi lại thấy những con đường

những con đường đẻ
cái khác
cái khác lại thành cầu thang
lúc tôi leo lên lầu 3
những con mèo hoang có cái lưỡi thật dài
đang liếm mặt trăng

tôi không có điều gì để xóa
một trang giấy là 108 cánh cửa đóng
tôi vẫn ngồi
lơ lửng

trang giấy bây giờ hẹp lại
như một cái làng
tôi không cần tháo giày không cần cởi quần áo

trước một trang giấy không
tôi như trần truồng
phục sẵn

và, tôi vất nốt những thứ còn lại
giữa dung tích của một trang giấy
tôi thấy một mặt phẳng
vẫn
như một tờ căn cước không cần thiết
như một quê hương tưởng tượng
như một tình yêu tôi vẫn bịa đặt

suốt đêm, tôi thích lắng nghe tiếng hú của một ngàn con mèo hoang
hơn là nhìn một trang giấy

ngay cả con mèo bé xíu của em
cũng làm tôi hưng phấn hơn một ngàn trang giấy

và tôi tiếp tục
gác chân lên mặt bàn
vì trước một trang giấy như thế
đêm nay tôi sẽ không phải làm gì cả.

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê An Thế