- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Già Nô-En Giả

 

 

 

Tôi mặc y phục già nô-en
mang nhiều râu cho nặng thêm nỗi niềm gục mặt
vác chiếc túi đầy đồ chơi trống không
khởi hành từ nhà hộ sinh đến nhà xác
vừa đi vừa phát quà
đi từ xuân ấm qua đông lạnh
học mở nụ cười với mọi người
hô hô hô… nhưng tôi là người Việt nên… he…he…he….
bạn biết không
phải cười hoài riết cũng vui lây

đây, quà của bé
đây, quà của em
đây, quà của bà
đây, quà của ông
không cần phải lấn hàng, ma giáo
quà hư vô không hết bao giờ
– sao không cầm lấy?
– có thấy gì đâu

Tôi mặc y phục già nô-en
khởi hành ngược từ nhà xác đến nhà hộ sinh
vừa đi vừa phát quà:
tiền thắt thành hình quạ đen cú vọ
                             đậu từ nhà ra tới nghĩa trang
tình ẩn núp trong đồ chơi khích thích
                            sống không chơi chết làm sao chơi
danh vọng sáng như đèn pin, đèn điện, đèn sân khấu
                            sáng chỉ là mặt tối của âm u
quà trần gian đầy tiền-tình-danh vọng
vừa đi vừa phát quà
người người ùa ra nhận
há…há…há…hi…hi…hi…he…he…he…
cho dù tôi không cười
không cần phải lấn hàng, ma giáo
quà trần gian không hết bao giờ
– cầm lấy
– cảm ơn
– cầm lấy
– đổi được không?
– cầm lấy
– cho quà lớn hơn
– cầm lấy
– ê, ông nô-en này giả
– ông da vàng không có nhiều quà
– ông da trắng bên kia. quà lớn hơn
– chạy qua da trắng đi, mọi người… anh em ơi…

Không còn ai nhận quà
tôi cởi y phục già nô-en
tháo râu
bỏ túi quà xuống
A! hết tuồng vai người Ngu

 

 

 

.

bài đã đăng của Ngu Yên