- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Phim lạ

 

Adam_Fitzgerald

 

Adam Fitzgerald là nhà thơ Mỹ, sinh năm 1983, sống ở thành phố New York và là chủ biên sáng lập của tạp chí thơ Maggy và nhà xuất bản thủ công nghệ Monk Books. Tốt nghiệp cao học mỹ thuật về thơ tại Đại học Columbia, anh hiện giảng dạy tại Đại học Rutgers và The New York School.

Adam Fitzgerald được giới phê bình Mỹ đánh giá là nhà thơ có “thiên khiếu phi thường về phân câu, âm nhạc, và sáng tạo từ ngữ” (theo Mark Strand) “kế thừa Arthur Rimbaud, Wallace Stevens, và John Ashbery” (theo Maureen McLane). Tập thơ The Late Parade là tác phẩm đầu tay của Fitzgerald. Công ty xuất bản W. W. Norton & Company vào mùa Hè 2013 hồi sinh nhà xuất bản Liveright có từ đầu thế kỷ 20 với việc in tập thơ này.

Bài thơ “Strange Cinema” được viết theo thể thơ pantoum (tức pantun berkait của Malay) với các câu lặp lại gây hiệu ứng tâm lý day dứt. Thể thơ này từng được một số nhà thơ tây phương từ vài thế kỷ trước sử dụng, trong đó có Charles Pierre Baudelaire (1821-1867) với bài “Harmonie du soir” (xin xem bản dịch “Hòa âm của buổi chiều” trên Da Màu bộ cũ). Những nhà thơ thời nay khi sáng tác theo thể pantoum thường tìm cách ngắt câu khác hay thay đổi từ ngữ đôi chút trên những dòng được lặp lại để tạo ra nghĩa mới.

 

 

Bài tụng ca cho thất bại của tôi mở đầu như một cô gái thức dậy trong mơ
chợt nhận ra bề mặt giấc ngủ của nàng trên đám mây không chải chuốt,
treo lửng lơ trong khoái cảm mơ hồ của nỗi nghi hoặc. Rồi nó tiếp tục
như đoàn tàu rời khỏi đường ray, tuôn đổ chất bọt vô hình

và nhận ra bề mặt . . . Giấc ngủ của nàng trên đám mây không chải chuốt
làm tôi bần thần. Nàng cũng thất bại, mùi xạ hăng nồng của tóc nàng
như đoàn tàu rời khỏi đường ray, tuôn đổ chất bọt vô hình.
Tất cả điều đó tôi chẳng bận tâm. Tôi nhớ con người bên trong

làm tôi bần thần (nàng cũng thất bại). Mùi xạ hăng nồng của tóc nàng
là điều duy nhất ý nghĩa trong hành lang nơi tôi ngủ, lục lọi bâng quơ.
Tất cả điều đó tôi chẳng bận tâm. Tôi nhớ con người bên trong
không nghe thấy gì ngoài sự lần tìm về mất mát, một phụ lục nhỏ nào đó.

Điều duy nhất ý nghĩa trong hành lang nơi tôi ngủ, lục lọi bâng quơ,
là bóng em? Như thứ trái màu hồng xắt ra? Một vạch nắng bất chợt?
Không nghe thấy gì ngoài sự lần tìm về mất mát, một phụ lục nhỏ nào đó.
Hay có nghe thấy gì, như em muốn, ngẫu nhiên, khe hở trong một cái tên.

Bóng em như thứ trái màu hồng xắt ra, một vạch nắng bất chợt.
Nhưng đó là trước kia, khi ta vẫn chung trận tình luống cuống,
nghe thấy gì đó như ta muốn, ngẫu nhiên, khe hở trong một cái tên,
trong căn phòng chứa giày dép lẻ, nơi giấy dán tường màu mận còn tử tế.

Nhưng đó là trước kia, khi ta vẫn chung trận tình luống cuống.
Bài tụng ca cho thất bại của tôi mở đầu như một cô gái thức dậy trong mơ,
trong căn phòng chứa giày dép lẻ, nơi giấy dán tường màu mận còn tử tế.
Treo lửng lơ trong khoái cảm mơ hồ của nỗi nghi hoặc, rồi nó tiếp tục.

 

 

Theo nguyên tác tiếng Anh “Strange Cinema” trong tập thơ The Late Parade (New York: Liveright, 2013)

bài đã đăng của Adam Fitzgerald