1.
Này là trôi: tháng với ngày
Tôi không là gì
Ngoài một đêm trăng dài, mãi
Ngoài kia tí tách rơi xuống mộng máu bầm
Cụng li với một kẻ vô hình ở bên đây
Tôi không cô đơn. Nhưng đời đơn bóng.
Dương cầm rời rạc vẫn hỏi tôi, thỉnh thoảng
Bao giờ thì tôi đến và lại đệm cho người
Lần nữa hát lên bài ca của quê hương khuất giấu
Tôi chỉ biết trả lời bằng một tiếng
Khàn đặc: dấu cô-đa
Chao ôi lạnh tanh mùa dang dở
Chao ôi lạnh tanh ngôn ngữ lạ
Chao ôi lạnh tanh, kẻ vô xứ.
Tất thảy một thẳm sâu hố im lặng. Đây.
2.
Cuối con đường ngày-hôm-qua,
vẫn là một dấu chấm hỏi từng xé toạc bầu trời hoài cảm.
Trước nấm mộ còn đẫm mùi đất mất kết nối,
tôi đã thôi không còn khóc thương mình.
3.
Trong màu bàng vãn tới sớm dường như có mùi của mùa đông
Trên phần da thịt để trần những vết chích của mùa đông lẻn tới
Trước đột ngột
Sau lặng lẽ
Nếu giả vờ rằng sau những rặng cây xanh mờ ngoài cửa sổ
là giòng sông phù sa nặng đỏ từ ngàn năm nơi mặt trời mọc
Nếu giả vờ rằng dọc những triền buổi sáng
vẫn văng vẳng hương trầm của đám người mãi cầu kinh vọng khứ-nhật
Nếu giả vờ rằng trong vùng âm tối dưới chân mỗi cột đèn
khuất giấu những giấc ngủ vội vã của cánh người rong.
Nếu giả vờ rằng ta ở đây, và ta ở đó
Ở muôn nơi: ta không ở đâu.
Nếu giả vờ như thế
Liệu những biên giới có tiêu tan
Nỗi cô đơn không có thực khi ta trở về điểm xuất phát
vĩnh hằng và tuyệt đối – Tử Cung Mẹ
Những biên giới tiêu tan
Thì tất cả đều là một. Tất cả những số một hợp lại thành một số.
Nếu giả vờ rằng không có gì ngăn cách,
không ai.
* tranh Mi
2 Comments To "Thơ đầu mùa thu"
#1 Comment By thường mộng On 26/09/2013 @ 2:52 am
Buổi sáng,
Bài thơ,theo tôi,đầy cảm động.
Cảm ơn thời gian,cảm ơn Tranh Mi,cảm ơn tạp chí Da Màu.
#2 Comment By Mi On 27/09/2013 @ 12:54 am
Cảm ơn Damau, cảm ơn thời gian, cảm ơn thường mộng.
Mi chỉ xin có í kiến là “tranh của Mi” đấy ạ.