- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

cách sinh tồn duy nhất là tự nguyền rủa mình

 

 

 

trước kia tôi nói với bạn
sao thơ chỉ tuyền gắt gỏng
sự im lặng mang lại nhiều nghi vấn
giờ chữ nghĩa tôi lại dày đặc nguyền rủa
nguyền rủa
kể cả bản thân tôi
kể cả dăm điều lố bịch
chìa ra
hai ngón chân giao chỉ

dường như tôi bận rộn hơn lúc trước
hai tiếng chửi đổng lề trái
ám ảnh
làm lẹo lưỡi
những con chữ

không thể tin tưởng vài điều ông bà chỉ dạy
tôi lấy dao lam cắt bỏ khúc thiếu văn hóa
nó nhảy cà tưng trên lề đường
lũ văn công bồi bếp vỗ tay đôm đốp
ngôn ngữ lạ hoắc
trên những con tàu lạ hoắc
cần nghiên cứu
rồi càng ngày càng ngu
như lũ kiến
trong hàn lâm viện
cho phép

con người lúc nào cũng sống
ù lì với ước mơ
dẫu nhỏ nhoi
như nhúm đất sân sau
mỗi sớm mai ra đứng phì phèo tư duy
nhổ toẹt nhúm nước bọt khinh bỉ
cái đớn hèn

viết mãi chẳng ra chữ
âm thanh chúng hệt tiếng dế khuya
trong khi đám vi khuẩn trong não cứ thúc hỏi nhuận bút
đành phải phác thảo dăm câu que củi
bừng lên ngọn lửa đun nước
pha ly cà phê
sinh tồn

bài đã đăng của HHiếu

No Comments (Open | Close)

No Comments To "cách sinh tồn duy nhất là tự nguyền rủa mình"

#1 Pingback By Tin thứ Sáu, 06-09-2013 | Dahanhkhach's Blog On 5 September 2013 @ 9:25 pm

[…] ngọng nghịu đầu đời của một cộng đồng Việt Nam đang tập nói“.  – Thơ: Cách sinh tồn duy nhất là tự nguyền rủa mình (Da màu).  – Một mình với bóng […]

#2 Pingback By NHẬT BÁO BA SÀM : TIN THỨ SÁU 6-9-2013 | Ngoclinhvugia's Blog On 6 September 2013 @ 6:11 am

[…] ngọng nghịu đầu đời của một cộng đồng Việt Nam đang tập nói“.  – Thơ: Cách sinh tồn duy nhất là tự nguyền rủa mình (Da màu).  – Một mình với bóng tối. – Nguyễn Hưng Quốc: Sự minh bạch và dân […]