- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Tôi Ước Gì Mình Bị Tuyên Án

 

 

 

đây là lời nói cay đắng của một hạt bụi
bị một trận mưa tơi tả dập nát không còn hình thù gì nữa
bị xóa tên khỏi danh sách của bụi cát
trở thành một thứ lãng đãng không nhà
trôi qua ống cống một chiều thu
không dám ngước mắt lên nhìn mây bay
thấy lá thu vàng rực rỡ mà không dám gọi
tôi ước gì mình bị tuyên án
để biết mình còn có thật

đây là lời tự thú của một ống cống
sau cơn bão kinh dị của những ngày hè điên đảo
đã làm sạch ý thức
vừa trở về nhà sau khi giấc mơ hoang dại xóa nhòa
đã tìm được một chỗ bám víu bên song cửa
nơi mà giọt nắng chiều rơi chạm phải vết thương
sau cuộc chia lìa quyết liệt bên trời
tôi nghĩ rằng kể từ nay
sẽ để dành nhiều thì giờ ngồi bên song cửa

đây là lời cuối của một bài thơ dài không ảnh hưởng ai
người qua đường tò mò ghé mắt nhìn vào rồi dửng dưng bỏ đi
vài con gián bò trên vách tường cũ kỹ nham nhở
lũ trẻ bậy bạ vẽ hình lung tung rồi quăng mình chạy trốn
những hình thù nhếch nhác lâu ngày mòn mỏi
tôi ngủ suốt buổi sáng rồi thức dậy buổi chiều
đi qua downtown của thành phố bị lãng quên
tìm mua một que cà rem như ngày nào đó trẻ tuổi
để biết rằng mình chẳng bao giờ trẻ nữa

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán