tôi sẽ cuốn nỗi buồn tôi
như loài ốc sên
trườn vào nơi ẩm tối
ngạch cửa im lặng
sáng bể cá
từng ngày nghẹn thở
tháng tư sấm dậy
dai dẳng
mùi giông không đủ
rồi những trái bồ-đề mọng ướt cũng rớt xuống như điệp khúc nhão ra
vì mệt
vì nhớ
vì nỗi tuyệt vọng
chưa từng trải
cho tôi cây non nhỏ khép nép kẽ rêu xanh ngăn ngắt khát sống
em chết
như tâm tôi
rồi vệt ngứa ấy loang lở từng chặp từng chặp trên môi
cho tới giọt nước mắt cuối.
13/5
.
bài đã đăng của D. Tran
- Mưa chi - 25.07.2011
- Bài tình cho Helène P. - 18.08.2010