- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Chiều tháng Chạp

 

tôi vô tình chạm vào tôi
hình dáng ngày vui không còn nguyên vẹn
chỉ còn lại biên dạng một buổi chiều nao nát

từng người
mang đi từng ít một
đáy chiếc gùi hành hương còn lại
một chút buồn pha phách

ngọn gió bấc lãnh chãnh qua môi
nghe chừng rất ngọt
phố cạn ngày thúc mạnh vào lưng

chợ đã vào giữa Chạp
chẳng ai muốn mua gì
cô hàng xén muốn dọn lòng ra bán rẻ

tôi cũng muốn bán đi một cơn cảm hờ
một con tim e dè cái lạnh
chắc phải đợi đến tàn phiên chợ muỗi

thắp một điếu thuốc mà đi
người bạn đường chung tình
đồng hành  với chiếc võ bao rêu rao cái chết

mọi người con gái đẹp đều đã trở về nhà
mọi quyển tiểu thuyết đã sang trang
và đoạn kết vô cùng có hậu

trong máy có vài tin nhắn của các cô bán bia
gởi lời chào trước khi trở lại quê nhà
không lẽ nào mang thơ ra làm tiệc tiễn đưa?

bỗng thèm mang chiếc gùi mà đi đâu đó
nơi có một mùa xuân mà không có tết
nơi có đàn bà mà không có hôn nhân

chợt nhớ đến những bạn bè xa xứ
chén rượu uống giùm chưa kịp say
hay là ta bỏ đi
để được nhớ quê nhà?

nếu có một điều ước sẽ ước gì đây
thêm thời gian cho năm?
thêm nụ cười cho mùa xuân?
dường như cái gì cũng lạnh

bài đã đăng của Trần Thiên Thị