- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

gió quỉ

 

Gió xé đại lộ
Bứt hai lòng phố
Gió ngấu nghiến
Nuốt trửng mùa đông
Khục khặc ho trong vòm môi đêm
Như lưỡi loài rắn tứa nọc.
Gió xoáy tàn tích
Sáu mươi ba năm tôi chôn dấu
Gốc rễ thốc tháo
Bật tung tiền sử già.
Gió lột thân thế
Trần truồng quái thai nhộng
Gió đẩy tôi ngã sấp
Tuổi tên thọ thương cảm cúm
Cõi người leo lét
Ngọn đèn dẻo nhẹo
Hắt lên từ hành lang âm u tử ngục.
Gió cuốn thời gian
Toa rập bóng đêm
Nhập nhòa tôi với hư ảo.
Gió hành hung
Gió tước đoạt
Gió cắn xé
Gió tung tôi lên đỉnh phong vũ
Hành quyết.
      (Escondido, 05/02/2013)

bài đã đăng của Phạm Hồng Ân