- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Thiên đàng ảo

 

 

 

Khuôn mặt tôi đồng hồ
giai điệu đêm rền
dẫm hạt đếm tường tận vòng đen

Gót chân đi xoa dịu trên đất cội
tới đỉnh núi nhìn mặc kệ tiếng khóc reo
phía dưới vẫy nhau kêu cứu

Tôi & không khí vắng
Thổi hơi lạnh giữa đám mây rực nóng khúc rạng đông
đôi chim uyên đậu lên vai xanh ủ mùi
sương rêu gành xác mọi ngày

Ký ức về . . .  
tôi lên trời cánh tay đập mạnh phiêu diễn
đi ra tôi nốt chấm máu ẩn lên dòng kẻ sóng
âm động côn trùng lá hôn. Bài ca độc tiếng
Ù a ám khí. Kẻ lạ mặt hiện xa mách bảo

Sợi chỉ trắng từ tay tôi trỗi dậy cuộn
bầu trời rơi vớt vạn hình thời gian
Tôi lăn xuống mặt đất mặc thân rêu áo tơ trần

Vòng tròn dây kia ơi
Ta thấy mi rơi đến tận cùng
Một thể chế ra đời chảy rong

Tôi rơi vùi trong nắng chiều
ở dưới bể đau mắt rớt đẫm vị đắng
Vỡ bóng  trong giọt nước
Thì nghe chuyện tiền kiếp
Loài ếch nhái ễnh ương khoe tiếng đồng dao

 

 

 

.

bài đã đăng của Huỳnh Lê Nhật Tấn