- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

nỗi buồn chính chủ

 

 

 

thầy mở đèn xin đường bên trái
xong rẽ qua đường bên phải
học trò miệng la phản đối
tay tụt quần giạng háng
bọn ta suốt ngày đấu tranh trên mạng
làm thằng chợ trời vẫn không chính chủ

này ta ru em ngủ
giấc mơ có Bà Triệu “đạp bằng con sóng dữ
không làm thê thiếp cho người”
giấc mơ mấy ngàn năm chưa dứt
tiếng mớ mê
truyền từ cha qua đời con
thức dậy canh chừng giặc bắc
canh chừng đám thái thú nội xâm

nhưng đoàn tàu ô
không chỉ đầy đủ súng gươm
có cả những ông thầy đi dạy lễ dạy quỳ
có cả đám sư thầy nhập hồn tiếp dẫn
có hậu thân lê chiêu thống vác gậy chỉ đường
ăn dần
ăn dần
từng tấc đất biên cương

này em
phía sau lưng chúng ta
trường sơn đang hằm hè mùa lũ
hằm hè một một cơn bão phía biển đông
hằm hè cái đói bởi nợ công
hằm hè ngoại xâm
hằm hè bán nước
ta ru em đã đến mòn hơi
bao giờ em ngủ được

anh chỉ biết rên
như một thằng tự sướng
chờ ngày miệng khóa tay còng
nhưng không bao giờ mất lòng tin
về nỗi buồn chính chủ

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Thiên Thị