- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Giao thông đại chúng

 

 

 

Chúng ta đã đến đây bằng gì?

Phải chăng cha mẹ chúng ta đã bay đến một ngôn ngữ lạ
trong khi tai họ lần đầu tiên nổ bung?

Phải chăng cha mẹ chúng ta bít kín những khe hở trong chiếc ghe
bằng những mảnh vải áo quần của mình?

Chúng ta ở nơi đây, những đứa con của giao thông đại chúng, chạy qua
những đường hầm của lửa và cái đói, mái tóc đen của mình
là những tấm bản đồ thân thuộc nhất.

Xe buýt, máy bay, tàu điện,

Giao thông đại chúng là hình ảnh trong gương của cuộc đời tôi:
đứng ngoài đường, chờ đến lượt mình
dưới cơn nhấp nháy không nắp đậy của những vì sao, gió chui rúc sâu
trong áo quần.
Tôi hỏi đường
từ những kẻ lạ vừa đi vừa ngủ.

Trong bao lâu nay, tôi đã chờ xe buýt, chạy bằng sự huyền nhiệm
của xăng cháy,
chờ chiếc xe ròng rọc, mà dòng điện chạy như một chuỗi sao
qua những sợi dây đen dài trên đầu chúng ta,
tôi đã chờ chúng dừng lại
và chờ em hiện ra
để cho thấy rằng quán tính
đẩy ta đến định mệnh.

Chiếc L. Chiếc số 6. Chiếc BART.
Đoàn xe lửa giật cục rồi dừng lại
và tôi hy vọng tôi đang ngả nghiêng
đến gần em hơn.

Chiếc Metro, chiếc MUNI, chiếc 211A,

Những chiếc túi xách đi chợ đầy tràn và những công dân đang ngủ
bị nhồi nhét bên nhau chặt đến nỗi
những giấc mơ của chúng ta đông lại trong không khí huỳnh quang
khi những giấc mơ già, mệt mỏi bước lên xe buýt,
tôi đứng lên, nhường chỗ,
ngủ đứng,
hồi tưởng về một chiếc xe buýt màu vàng như da chúng ta
khi một thằng đỏ gọi tôi là khựa mà tôi không biết nghĩa là gì
nhưng tôi cũng cứ khóc
và con nhỏ đen ngồi cạnh tôi
nói tôi khóc như một con đĩ chó

tôi muốn đổi tuyến vào vòng tay em.

Tuyến Đỏ. Tuyến Xanh. Tuyến Nâu.

Mỗi một đường gân và sợi thần kinh là một bản đồ đi đến em,
luôn quá xa vời,
và dù tôi là một gã lớn tiếng
ngôn ngữ tôi muốn cất lên để gọi em
lại đang chết trong tôi,
vì thế tôi hy vọng sẽ không còn từ ngữ
mà chỉ còn ký hiệu, cấm đi qua, đây là nhà
cho em,
điều ở đàng sau mắt tôi
và chôn sâu dưới cái tên tôi
khi con đường hầm của cha mẹ tôi sụp đổ
phía sau họ.

Hãy cùng nhau lạc lối, hãy cùng nhau lạc lõng
hãy để những chiếc taxi bỏ qua chúng ta khi chúng ta giơ tay
ra hiệu cho chúng, và những tài xế canh phòng chiếc xe của họ
như những quốc gia có chủ quyền.

Hãy lấy hơi thở đến từ tôi
khi tôi mơ về em
và tự nâng em lên,

bay vào vòng tay tôi như một thiên thần

O’Hare, SFO, LAX, La Guardia, MSP,

Em là số phận
và em đang ngồi toa hạng sang.

Số phận đáp xuống bằng một cơn dằn xóc.
Số phận bị lục soát khắp người.
Số phận bị yêu cầu cởi giày mũ.
Số phận bị kiểm tra ngẫu nhiên.

Chúng ta ngồi trong những chiếc ghế lõm bằng nhựa xanh
đồ tên mình lên những tấm cửa sổ kính khổng lồ
và tưởng tượng ra những kỳ nghỉ nơi quê hương mình.

Sai Gon, Seoul, Beijing, Taipei, Tokyo, Bombay, Tehran,

em từ đâu đến,
tôi đến từ cùng một nơi với em
cùng chung màu mắt trên ảnh căn cước
và mái tóc đen trên sổ thông hành
chúng ta chơi trò kẻ lạ chốn phi trường
những kẻ cho nhau biết quá nhiều

và trong khi những chiếc máy bay đáp rồi lại đi
chúng ta sẽ làm một ngôi nhà
bằng những tấm vé rách nát, thẻ chuyển xe buýt, biên nhận, tiền kẽm, chứng nhận chuyến bay bán lố số chỗ,
giấy xuất nhập cảnh, thẻ xanh, và rốt cuộc chúng ta sẽ  được ở trong nhà

Xe lửa, chiếc L, chiếc 21A, máy bay,
đến, và đi.

Tôi biết tôi sẽ mãi di chuyển về phía em.
Tôi biết có lẽ tôi xếp hàng để chờ đến gần em hơn.
Và ngay nếu như, khi tôi mơ thấy em, tôi không thể biết được
là tôi đang ở dưới hay ở trên mặt đất,
tôi cũng sẽ nhắm mắt lại
và tin ở mối tình
đang kéo tôi về hướng em.

 

 

Theo nguyên tác tiếng Anh “Mass Transit” trong thi tập Last Name First (2005) của Bảo Phi.

bài đã đăng của Bảo Phi