- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Cô gái ở bên trong quả bầu khô

 

 

 

phép lạ đã đưa em và cả thế giới vào bên
trong quả bầu khô, tôi vẫn nghe từ đó tiếng hát
mỗi ban mai, tôi yêu em biết dường nào

em sắp lại những con chữ làm tin mừng
mở đôi cánh mong manh bay vào trời đêm
một ánh đèn đom đóm làm điểm tựa cho
mọi mắt nhìn, không có ngọn đèn nào sánh nổi

em hỏi về cơn mưa ở phía tôi, nỗi buồn ở
phía tôi, ở bên trong quả bầu khô nơi cộng
hưởng mọi nhịp rung của đất trời, em chuyển
những bài ca của loài người thành sữa ngọt

lớp học ở dưới gốc cây táo và bài vỡ lòng
dạy cho các em con đường đi xây tháp Babel
bài học không phải chỉ truyền qua tai và mắt
hạnh phúc của những đứa học trò như đứa
bé được nhận từ mẹ cả sữa và cả mẹ

tôi đã bỏ trường sau tám năm đi dạy ở một
ngôi trường xây rất đẹp và nhiều tị hiềm, từ
lúc gặp em tôi lại mơ về một ngôi trường cây
táo, tôi yêu em biết dường nào

em leo lên từng chữ A cực khổ như người
ta leo lên đỉnh núi, níu những mẫu tự rạc rời
về xây lên những đỉnh núi của cảm thông và
sự thật, trong khi những người khỏe mạnh
đang phá dần những đỉnh núi làm đồ chơi

ôi giá như em có thế nằm gọn trong chiếc hộp
đựng dầu cù là, tôi sẽ mang em đi tận chân
trời cuối đất, để mái tóc thơm lừng mùi khuynh
diệp em lại tươi hồng cấu véo đùa vui

này bão rồi em ngoài kia là gió, hãy trở vào
bên trong quả bầu khô giữ mình cho đủ ấm
tan cơn mưa này tôi sẽ đến thăm để nói với
em: tôi yêu em biết dường nào

 

Đêm bão Sơn Tinh
viết tặng cô giáo, nhà văn Nguyễn Bích Lan

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Thiên Thị