- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Tôi Sợ Những Buổi Chiều Không Giống Nhau

 

 

 

tôi thường làm thơ vào buổi chiều
khi không thể làm gì khác
những lúc ngực tôi đau
tôi nhớ sự dầy vò của những ngón tay
khi không còn biết làm gì khác

tôi thường ở nhà một mình khi không còn ai ở nhà
tôi suy nghĩ về những người
như con ngựa chạy hoài mà vẫn đứng yên
nhìn sợi dây đàn bị đứt
tôi nhớ sự ghê rợn của căn nhà bị cúp điện

nếu tôi không nhìn thấy gì nữa
chỉ vì nắng đã qua quá nửa trời
tôi biết nửa trời bên kia đang mưa
mưa làm chiếc bóng tôi lăn xuống dốc
cuối con đường có một hàng rào đã gẫy

tôi sợ những buổi chiều không giống nhau
khi suy nghĩ về một điều đau lòng
những lúc tôi đánh lừa tôi tôi biết
tôi muốn đi ngang trời như một cơn gió
nhưng tôi lại sợ cơn gió thổi niềm đau đi mất

có nhiều lần tôi đứng ở ngã tư đường
tự hỏi tại sao mình không thể bay lên
tôi tin rằng ở giữa khoảng trời không có mây bay
còn lại một nụ cười kín đáo ẩn giấu
đó là ước vọng tôi hấp hối trước lúc qua đời

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán

No Comments (Open | Close)

No Comments To "Tôi Sợ Những Buổi Chiều Không Giống Nhau"

#1 Comment By Tôn nữ Thu Dung On 24 October 2012 @ 9:46 am

Tôi cũng vậy, tôi thường làm thơ khi không thể làm gì khác! Cảm ơn một bài thơ lạ để người đọc cần phải suy nghĩ chứ không dễ dãi tự thấm …