- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Cuộc chạy đua của anh béo

nguồn: The Fat Man’s Race – The Newyorker

081103_r17892_p233 Ta yêu một anh chàng tên là Cuthbert, bà Ignatia nói, và Ồ, anh ta ăn mới gọi là gớm. Anh ta ngồi xuống bàn có một cái đùi nai, nguyên con gà, hai ba súc bánh mì, một xô bhang,[1] nửa tá bắp ngô hay một túi cà rốt sống. Anh ta làm nguyên chỗ đó, xong ra làm ruộng. Anh rất to con, nhưng cũng rắn chắc lắm – cơ kiếc, không béo phệ. Anh nâng ta lên rồi đặt vào lòng, nói với ta bằng tiếng Michif. Anh gọi ta là peti’s shoo của mình. Ta sắp cưới Cuthbert và ngày cưới định xong xuôi rồi thì các chị gái anh cố chia tách anh với ta. Họ bảo anh, nào là ta đào mỏ thôi, nào là ta muốn đất đai của anh, nào là ta ân ái với Quỷ.

Chỉ mỗi điều cuối cùng là thật.

Mục sư của chúng ta đã cảnh báo rằng mỗi người đều có hai vị thiên thần: một là thần hộ mệnh, còn người kia là thần trụy lạc. Vị thứ hai sẽ ra sức thuyết phục mình rằng hắn mới là thần bản mệnh, mục sư nói, và ta nghĩ chắc mình đã bị mắc lừa thật. Hàng đêm trong giấc mơ, ta được một người đàn ông vận đồ xanh da trời ghé thăm – com lê xanh, sơ mi xanh, cà vạt xanh, giày xanh, nhưng không có mũ. Tóc chàng ấy đen, mắt đen, da thì có màu nâu nhạt vỏ trứng, rất mềm mại và láng mịn. Chàng cởi hết quần áo rồi thả xuống chân ta. Đồ nghề gây khoái lạc của chàng – đừng có cười ta – cũng xanh lè như được nhúng vào một thứ mực tuyệt đẹp, xanh thẫm ở đầu. Ta chết mê chàng ấy, rồi ta nằm với chàng suốt đêm. Con hiểu ta đang nói gì đấy. Rạng ngày khi tỉnh dậy ta kinh tởm việc mình đã làm. Nhưng đến đêm hôm sau mọi việc lại hệt như cũ. Ta không thể cưỡng được chàng. Chàng nói với ta những điều ngọt ngào nhất, cứ như một thiên thần ấy, nhưng những điều chàng làm thì lại toàn ám muội.

Nào, ta hỏi con, làm thế nào đám chị Cuthbert lại nhìn được chuyện mơ mộng của ta? Khi anh kể ta nghe rằng các chị anh kể lại câu chuyện này, về ta và Quỷ, anh phá lên cười. Anh lo ta dòm ngó tám mươi mẫu đất của mình, đã phát quang và gieo trồng, hay tiền gửi trong két nhà băng hơn. Anh cười rồi lắc đầu, cái chuyện người đàn ông vận com lê xanh mà các bà chị nói đến, mà không nhận thấy, khi nghe thế, ta suýt té xỉu. Ta trấn tĩnh lại. Ta suy nghĩ về chuyện này. Chẳng mất nhiều thời gian, ta nhận ra rằng cách duy nhất để các bà chị của Culthbert có thể biết được về con quỷ của ta là chàng ta đã kể họ nghe khi cũng tạt thăm họ.

Ta giận điên cuồng và vạch âm mưu trả thù trong sự ghen tuông. Ta quyết định giết hắn, mặc dù không chắc làm cách nào giết một gã chỉ tồn tại là một bóng ma, chứ không có hình hài xương thịt. Rồi ta nảy ra ý ta phải mơ đến cái đồ nghề giết hắn. Ta phải tưởng tượng ra một con dao được mài sắc nhọn và đầy đủ rõ ràng từng khía nét.

Mỗi đêm, ta mơ có một con dao dưới gối. Ta mơ hình dáng và sức nặng của nó. Ta mơ cái chuôi gỗ màu đen. Ta mơ sự sắc bén của nó. Ta mơ đầu dao sáng lóe lên. Ta mơ khi cầm trong tay sẽ cảm giác thế nào. Ta mơ nó sẽ khít khịt giữa hai xương sườn trong mơ của vị thiên thần trụy lạc thế nào. Ta mơ tất cả những thứ này rõ mồn một đến mức, khi giờ đã điểm, ta thò tay xuống gối và thấy vũ khí trong mơ một cách hoàn hảo – nó là ký ức của một giấc mơ ta đã mơ, một giấc mơ trong một giấc mơ. Tuy nhiên, cái chết ta gây cho hắn lại ngoài sức chiêm bao, và thật kinh khủng. Ta tỉnh dậy ướt sũng vì nước mắt và nỗi sợ. Cơn ác mộng ám ảnh ta suốt cả buổi sáng khi ta chuẩn bị cho lễ hội Đức Mẹ thăng thiên. Lễ kỷ niệm định là sẽ diễn ra ở nhà thờ, và trong thánh lễ, mục sư sẽ đọc lời công bố thành hôn trước lễ cưới của ta và Cuthbert.

Ngày hôm đó ta run lẩy bẩy, và mẹ bảo ta xanh quá. Nhưng ta đã làm sáu cái bánh. Ba cái dành cho Cuthbert. Anh ấy tham gia cuộc chạy đua cho người béo. Hàng năm, chỉ những người béo nhất trong những người béo mới xếp hàng tham dự. Cuộc đua của họ, vui nhộn và ồn ã, luôn là cao trào của ngày lễ. Lúc cuộc đua kết thúc, người được cuộc sẽ được quyền chọn bánh hay mặt mề đay thánh cho mình – St. Jude hay St. Christopher hay thánh Theresa. Khi chúng ta chạy xe ngựa vào sân nhà thờ, ta cơ hồ choáng váng vì hạnh phúc. Ta đã giết Quỷ và sẽ lấy Cuthbert nay mai. Các bà chị anh sẽ băn khoăn day dứt khi bị mất con quỷ vận đồ xanh của chính họ, nhưng họ sẽ chẳng bao giờ biết ta chính là người đã giết hắn.

Rồi chuyện kinh ngạc xảy đến. Khi những người đàn ông to béo xếp hàng ở cuối cánh đồng, trong lúc chúng ta đứng nhìn, chỉ trỏ và cược tiền chút đỉnh cho anh này anh kia, thì một gã tóc đen vận com lê xanh, sơ mi xanh, cà vạt xanh, và đi giày xanh nhập vào nhóm. Chỉ duy một điều, hắn lớn con hơn nhiều, rất nhiều so với trong giấc mơ của ta. Hắn xếp hàng cùng với họ. Ta không biết mắt ta hay mắt các bà chị Cuthbert trố to hơn, hay miệng ai há hốc hơn, nhưng ta là người duy nhất biết rằng, khi giết Quỷ trong mơ, ta đã làm hắn sống thật. Và giờ hắn đứng đó, chạy đua với Cuthbert giành phần thưởng cho người béo.

Trông hắn không khoẻ chút nào, ta thấy khi họ bắt đầu chạy. Người hắn căng phồng và xám ngoét như một con ve mọng máu, da xanh lè. Hắn chạy một tay ôm sườn, và ta suýt hét lên khi hắn chạy qua và ném cho ta cái nhìn bằng đôi mắt đỏ lừ, sâu hoắm. Miệng hắn há hốc, và ta thấy ngậm đầy máu đen. Hắn và Cuthbert chạy sóng đôi, vượt lên những người khác, và ta thấy con Quỷ đang châm chọc, chế nhạo chồng sắp cưới của ta, anh này thì trở nên điên cuồng, sải chân và phóng như một con hươu đực lớn để vượt lên trước.

Khi cuộc đua kết thúc, hai người đó nằm bất động ở vạch cuối cùng. Một là Cuthbert, anh đã chết vì bị vỡ tim. Người kia đã chết từ đầu, mọi người bảo. Khi mở áo ngoài màu xanh ra, họ thấy một con dao chuôi đen cắm ngập cán vào sườn hắn.

Vậy là, bà Ignatia nói, ta lấy một chàng không thừa một lạng thịt nào, một chàng ghét màu xanh da trời và không bao giờ mặc đồ có màu đó, một chàng có các bà chị yêu quý ta. Ta sống với ông ấy năm mươi bảy năm, nhanh nhỉ, và hai chúng ta có tám mặt con. Nhận nuôi hai mươi đứa. Nuôi đủ loại động vật mà con có thể nghĩ tới, có đúng thế không, và trồng ngô, yến mạch, và cứ mùa thu hàng năm thì rẫy cả đồi khoa tây. Bọn ta gặt lúa hoang, và thảng hoặc bắn một con hươu ở cổng sau nhà và phải, bọn ta cho con cái ăn uống tử tế, có đúng thế không?

DP


[1] Một thức uống phổ biến ở nhiều nơi Bắc Ấn Độ, trộn giữa các loại gia vị, sữa, đường, và quả hạnh.