- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Cuối cùng cũng tới

 

 

 

mùa xuân ngủ quên
và thức dậy giữa lòng mùa hạ
con tò he của tháng giêng soi gương
và giật mình với chòm râu rậm rì

hoa của tháng ba đang hườm trái chín
lòng của tháng ba sôi trào trong nắng
cho ta ngủ thêm
giấc nữa tay người

con bò đến ngày hôm sau mới cười cho câu chuyện ngày hôm trước
còn tôi thì thì đến bây giờ mới khóc
vì em không còn ở trên lưng
mà cõng nhau đi qua ngầm qua hói

làm sao mà nói với biển
bảo sóng đừng vỗ nữa
câu thơ linh đinh
như một con đường

thôi thì em
còn giận
còn thương
xếp ta vào bất kỳ chỗ nào trong ngăn tủ
món đồ chơi ngày cũ điêu tàn

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Thiên Thị