- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Những chỗ bỏ lửng

 

 

 

Kính ghép màu trong một ngày đông. Tôi đọc
ngược nhật ký em.

~

Trà nóng trong cốc, chén đường cạn
và, ừ, mưa đang bắt đầu rơi bên ngoài.

~

Mắt xanh hóa nâu lục dưới ánh mặt trời.
Tiếng cười trên vỏ quả đào.

~

Mách với nàng rằng sáng nay không gì ngọt ngào
hơn nụ hôn trên môi nàng, như thể không gì
hơn thế.

~

Năm trăm mái nhà và năm trăm
đêm ở thành phố này.

~

Bất kể ta đang ở đâu bây giờ là một ngày
thời tương lai, một đất nước xa lạ nơi
chúng ta không biết ngôn ngữ hay phong tục,
một chân ở phía trước chân kia, ngày chưa
kịp tới, chưa rời những đường chỉ trên tay.

~

Tình yêu sẽ ra sao? Một thành phố chưa vạch đồ?
Chúng ta sẽ thức ở nơi ấy ngày mai hay
ngày mốt? Ở cuối khúc đường, tất cả có
trở thành quen thuộc một cách đột ngột lạ kỳ?

~

Ta sẽ gặp em tuần tới khi tháng tháng
đảo nghịch, níu chúng ta lại với nhau, ràng buộc
nơi ấy.

~

Chúng ta học biết cầu nguyện quay lưng lại thần linh quay
lưng lại chúng ta.

~

Lịch sử tế bào chia thành nhiều cánh đồng
mộ phần nông cạn.

~

Không tài nào quên kẻ đã khuất, những người thân;
tốt hơn, có lẽ, là đi cùng họ để lời nói
chuyển từ ánh sáng mà không từ lặng thinh, đến cái trống rỗng
bài thơ cố trút cạn.

~

Một lòng sông đàn ông hói đầu mất ngủ.

~

Bàn tay xám của nhà não tướng học chẳng
nhắc gì đến điều này.

~

Em trông sáng sủa. Mạnh khỏe. Em đã tiêu thụ
chính trị và ị chúng ra?

~

Một ý nghĩ dạt vào bờ, nghĩ rằng nó đã
ngẫm nghĩ kỹ rồi.

~

Dùng những hộp xà-phòng làm củi đốt. Chiếc lưỡi
của chàng không là lá cờ.

~

Thì ra đây là cái chết. Một chữ cả đời mới học được.

~

Tôi quy lỗi tên em cho lặng thinh.

~

Rồi còn cha mẹ của cha mẹ tôi? Họ bao vây quanh
chữ nghĩa nào?

~

Cho phép bóng đêm bóng tối nhưng giữ lại tên gọi.

~

Chúng tôi sẽ gặp lúc sáu giờ. Sau loạt lặng mạ sỉ nhục,
chàng sẽ biết chắc tình cảm tôi dành cho chàng. Chúng tôi sẽ
nói về kẻ đã khuất cho đến khi họ đỏ mặt và gục chếnh choáng
với ký ức chúng tôi cho họ. Họ sẽ không hề biết lãng quên
bị đánh cắp từ trong túi họ.

~

Kẻ ngu xuẩn. Tình yêu kéo dài thời gian nhưng
xóa bỏ khoảng cách.

~

Lần thứ chín tin nhắn nàng vẫn không
thay đổi tôi rót rượu và ngừng trò nhảy múa ngớ ngẩn này.

~

Ngày mai những vách tường sẽ mỏng lại lần nữa
tìm hoan lạc.

~

Miệng em ngậm hơi thở trắng. Con sẻ
ngủ trên lưỡi em.

~

Tất thảy những bài thơ ấy cũng không nhiều triển vọng
bằng những hình vẽ vỡ vụn bên dưới mắt em.

~

Chàng ngồi suốt đêm khóc nhỏ xuống cốc trà. Bài thơ
quá dễ bị tổn thương khi một nửa, nên chàng đút nó
sán dây, bơ đậu phụng và rượu gin.

~

Ẩn dụ tự nó suy sụp sao?

~

Những đóa vân anh đang rộ, những anh chàng
cô nàng mùa xuân đã nở. Ta thì ở nơi đây
làm lụng ca mười sáu tiếng, ngắm nhìn
những đóa hoa lộ diện rồi phai tàn. Đầu
cúi gằm, đám sinh viên học một ngôn ngữ khác.

~

Tự do có thể là tuần lễ tình yêu bắt đầu hay
tình yêu kết thúc. Những lời no nê có thể giữ
khoảng cách giữa tự do và chúng ta.

~

Một hai dĩa hát. Một cuốn sách, một câu chữ.
Kiên nhẫn của ai khác hay một người bạn, cuối
một câu. Một chuyến xe giữa hai thành phố. Bữa ăn
thi thoảng. Ngủ. Những ý định tốt đẹp
và tồi tệ nhất và sự tử tế đôi khi.
Ở khoảng gần hai mươi bảy, hoặc năm, hoặc
sáu mươi ba năm. Tất cả những thứ đánh cắp ấy.

~

Tình yêu chữa lành chúng ta khỏi chính mình.

~

Những mảnh vụn của bài thơ cọ xát
nhau. Những xu lẻ trong túi tôi. Chưa đủ
mua một lon coca.

~

Lấp khoảng trống bằng từ ngữ, chúng ta đôi khi
chạm lòng.

~

Ai sẽ cứu bài thơ này khỏi sự tiêu diệt?

 

 

 

Michael Brennan

Ellipses

 

Stained glass on a winter’s day. I read your
diary backwards.

~

Tea hot in the cup, the sugarbowl empty
and, yes, rain beginning to fall outside.

~
Green eyes turning hazel in the sunlight.
Laughter on the skin of a peach.

~
Tell her this morning is as sweet
as the kiss on her lips, as though nothing
might be more.

~

Five hundred roofs and five hundred
nights in this town.

~
Wherever you are now it was a day in the
future, a foreign country where we didn’t
know the language or the customs, one
foot in front of the other, a day yet to
arrive, yet to depart the lines on the hand.

~
But what of love? A city not yet mapped?
Will we wake there tomorrow or the day
after? At the end of the block, will every-
thing become suddenly and strangely
familiar?

~
I’ll see her in a week when the months
reverse, drawing us together, binding there.
We learnt to pray turned from gods turned
from us.

~
Cellular history dividing into fields of shallow graves.

~
Impossible to let the dead go, those loved;
better, perhaps, to go with them so words
turn from light not so silence, to emptiness a poem tries to empty.

~
A riverbed of bald sleepless men.

~
The phrenologist’s grey hands didn’t mention this.

~
You look bright. Healthy. Did you consume
politics and shit them out?

~
A thought washed ashore, thinking it’s
thinking itself through.

~
Use the soap-boxes as firewood. His tongue
is not a flag.

~
So this is death then. A word it takes a life-
time to learn.

~
I hold your name against silence.

~
And my parents’ parents? What words did
they surround themselves with.

~

To allow the dark the dark but to save the
name.

~
We’re meeting at six. After all the insults,
he’ll be sure of my love for him. We’ll talk
about the dead until they blush and fall
drunk with the memories we give to them.
They won’t notice forgetting stolen from
their pockets.

~
Knucklehead. Love stretches time but
erases distance.

~
By the ninth time her message hasn’t
changed I’ll pour out some wine and quit
this stupid dancing.

~
Tomorrow the walls will be thin again
seeking pleasure.

~
Your mouth holding white breath. The
sparrow sleeping on your tongue.

~
All those poems weren’t as promising as
the graffiti broken below your eyes.

~
He sat up all night crying into his tea. The
poem was too vulnerable by half, so he fed
it tape-worms, peanut butter and gin.

~
Did the metaphor fall apart by itself?

~
The fuchsias are blooming, the spring men
and women have hatched. You are a world
away working sixteen hour shifts, watching
those flowers appear and fade. Their
heads lowered, students learning another
language.

~
Freedom might be the week love begins or
love ends. Well fed words might keep it
from us.

~
A compact-disc or two. A book, a phrase.
Another’s patience or friend, the end of a
sentence. A ride between cities. The occasional meal.

Sleep. Best and worst intentions

and some occasional kindness.
Somewhere near twenty-seven, or five, or
sixty-three years. All those stolen things.

~
Love healed us of ourselves.

~
These bits and pieces of poems rubbing
together. Spare change in my pocket. Not
quite enough to buy a Coke.

~
Filling space with words, occasionally we
touch.

~
Who will save this poem from extinction?

 

Trích từ tập thơ The Imageless World, nxb Salt, 2003

bài đã đăng của Michael Brennan