- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Và giọng hát rè cất lên thưa thớt

 

căn phòng này
tôi với giọng hát rè rè
chính mình
sự bất lực dâng tràn
đôi mắt dần lệch
ngờ nghệch
giọng hát rè rè cất lên
thưa thớt
lẻ loi
tiếng động nào ăn nhập
bóng tối

đây
những bông cúc khô rồi
còn tôi
với
những bông cúc khô rồi
còn tôi với điều gì
chưa sáng tỏ
cây đàn đứt một dây

giọng hát rè rè cất lên
bóng tối
vây
kín
tôi và những bông hoa khô
vây kín
chiếc bình
những bông hoa đã chết
khônnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnng
giọng hát rè
những bông hoa đã chết

bài đã đăng của Bỉm